Cho đến nay, Tiêu Mẫn vẫn luôn cho rằng mình mỹ mạo vô song, nữ tử trong Thánh cảnh có thể so sánh với nàng chỉ đếm trên đầu ngón tay, cho tới
hôm nay gặp được Mộ Như Nguyệt, nàng mới biết lúc trước mình ngây thơ cỡ nào.
So với dung mạo tuyệt diễm của nàng, thiếu nữ này khiến
người ta có cảm giác không nhiễm khói lửa phàm tục, chính là vì cảm giác này cho nên trong lòng Tiêu Mẫn mới tràn ngập ghen ghét...
“Ngươi chính là Mộ Như Nguyệt?” Tiêu Mẫn hất cằm, kiêu ngạo nhìn bạch y thiếu
nữ, “Ngươi hẳn là biết thân phận của ta, ta là người của Tiêu gia Thánh
cảnh.”
Làm tiểu thư Tiêu gia, nàng quả thật có tư cách để kiêu ngạo.
Mộ Như Nguyệt nhìn nữ nhân ánh mắt cao ngất trước mắt, rốt cuộc cũng hiểu
tại sao Vô Trần không muốn nàng đi gặp nàng ta, nữ tử kiêu ngạo ương