Tiêu Mẫn khẽ mím môi, ngẩng đầu nhìn về phía nam nhân tuấn mỹ như thần trước mặt, trong nháy mắt, tim đập lỡ một nhịp.
Ngay cả Tiêu Mẫn cũng không biết vì sao, mấy ngày nay trong đầu nàng toàn
xuất hiện hình ảnh nam nhân này. Có lẽ lúc đầu là vì Mộ Đình Nhi nàng
mới sinh ra sự tò mò với hắn, nhưng sau khi gặp được, nàng mới hiểu nam
nhân này ưu tú cỡ nào.
Nếu có thể tìm được rể hiền cũng không uổng công nàng đến đây một chuyến....
“Vô Trần công tử, lần này ta tới tìm ngươi là vì một việc”, Tiêu Mẫn ngượng ngùng nhìn nam nhân trước mặt, “Ta không muốn Vô Trần công tử bị một nữ nhân ác độc lừa gạt mới muốn tới đây nói tất cả với ngươi, nữ nhân kia
căn bản không thật lòng thích ngươi, lúc trước nàng không tiếc cướp đoạt vị hôn phu của tỷ tỷ mình, hiện giờ lại bám theo ngươi, vứt bỏ nam nhân kia, loại nữ tử lả lơi ong bướm này căn bản không đáng được Vô Trần
công tử đối đãi ôn nhu, không chừng ngày nào đó sẽ cho Vô Trần công tử