Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng.
Thánh Nguyệt phu
nhân đang nói gì đó với Tiêu Thiên Vũ, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng
cười vui vẻ, đột nhiên nhìn thấy thiếu nữ từ bên ngoài đi vào, ý cười
trên mặt càng đậm.
“Nguyệt Nhi, ta và cha ngươi đang thương lượng xem khi nào trở về Tiêu gia để ngươi nhận tổ quy tông, gia gia gặp
ngươi nhất định sẽ rất vui.”
Mộ Như Nguyệt nhìn gương mặt ôn nhu
của Thánh Nguyệt phu nhân, khóe môi khẽ cong lên: “Chờ ta an bài tốt mọi chuyện ở đây rồi sẽ cùng các ngươi trở về một chuyến.”
Chỉ trở về một chuyến mà thôi...
Nàng còn có rất nhiều việc cần phải hoàn thành, không thể cứ luôn ở lại Tiêu gia.
Vô Trần...
Bỗng nhiên, trước mặt Mộ Như Nguyệt hiện lên đôi mắt tím tràn ngập thống khổ cùng bi thương đêm qua, trong lòng tựa như bị thứ gì hung hăng đâm vào.
Đau nhói khiến nàng hơi nhăn mày.
Người kia, sẽ là Vô Trần sao?
Nếu không phải Vô Trần, vậy là người phương nào?
“Cha, nương, ta có một việc muốn hỏi các ngươi.”
Thánh Nguyệt phu nhân cùng Tiêu Thiên Vũ nhìn nhau, lại quay đầu nhìn Mộ Như