“Nguyệt Nhi”, Thánh Nguyệt phu nhân quay đầu nhìn Mộ Như Nguyệt, ôn nhu
cười cười, “Không phải ngươi muốn biết chuyện liên quan đến Bạch Trạch
sao? Ở Tàng Thư Các của Tiêu gia có lẽ có sách ghi lại, ta dẫn ngươi đi
xem thử đi.”
Mộ Như Nguyệt khẽ gật đầu: “Được.”
Tàng Thư Các Tiêu gia, vừa bước vào liền có một cỗ hương khí ập tới.
Sau khi dẫn Mộ Như Nguyệt tới, Thánh Nguyệt phu nhân liền rời khỏi, một
mình Mộ Như Nguyệt trong Tàng Thư Các tìm kiếm thư tịch, không thể không nói, thư tịch ở Tiêu gia quả thật rất nhiều, ngoài sách dạy kỹ năng võ
thuật, còn có sách lịch sử đại lục...
Cho nên, Mộ Như Nguyệt tìm một chỗ ngồi xuống, đắm chìm trong biển thư tịch.
Cho đến khi mặt trời ngả về tây, nàng mới khép quyển sách trong tay lại, đi ra ngoài.
Ánh nắng chiều chiếu xuống người thiếu nữ tạo thành một cái bóng thật dài trên mặt đất.
“Viêm Tẫn, ngươi nói rốt cuộc Bạch Trạch có lai lịch gì?” Thiếu nữ hơi cúi đầu nhìn tiểu thú màu đen trong ngực.
Tiểu thú cũng không thèm ngẩng đầu, lỗ mũi phát ra tiếng hừ lạnh.
Làm sao hắn biết Bạch Trạch có lai lịch gì? Có điều, trên người nam nhân