“Viêm Tẫn.” Mộ Như Nguyệt khẽ nhăn mày, quay đầu nhìn Viêm Tẫn, nói: “Ngươi cứ ra ngoài trước đi.”
“Nha đầu!” Trong lòng Viêm Tẫn nghẹn một bụng khí, hắn vung nắm tay nện vào
tường thành một cái động, sau đó hừ lạnh một tiếng, mới đi ra ngoài.
Thuận tiện hung hăng đóng cửa cái rầm.
Mộ Như Nguyệt bất đắc dĩ lắc đầu, Viêm Tẫn cũng có tính trẻ con như vậy, về sau lại giải thích cho hắn...
“Nguyệt Nhi, ngươi tức giận?”
Dạ Vô Trần lười biếng đi tới bên cạnh Mộ Như Nguyệt, bàn tay đặt trên eo
nàng, khóe môi khẽ cong lên, ôn nhu nói: “Ta cùng nàng chỉ là bằng hữu
mà thôi...”
Mộ Như Nguyệt cười nhạt, thật lâu sau, nàng ngẩng đầu nhìn Dạ Vô Trần: “Ta biết.”
Hai người thật lâu đều không nói chuyện...
Dạ Vô Trần ngắm nhìn thiếu nữ trước mặt, trong mắt dần dần nhiễm một tia tình dục.
Không thể không nói, nữ nhân này quả thật rất đẹp, làn da trắng nõn như ngọc, ngũ quan hoàn mỹ tinh xảo, môi mỏng hơi cong làm người ta muốn âu yếm.
Dạ Vô Trần đột nhiên có xúc động muốn có nàng...
Tay hắn nhẹ nhàng chế trụ đầu nàng, môi chậm rãi tới gần, cho nên, hắn không nhìn thấy đáy mắt thiếu nữ lạnh băng.
Đó là hàn ý không thể xóa nhòa.
“Nguyệt Nhi, cho ta, được không?” Thanh âm nam nhân khàn khàn, trong mắt hắn đã tràn ngập tình dục, ngay tại thời điểm hắn muốn hôn lên môi thiếu nữ,
Mộ Như Nguyệt nở nụ cười nhạt.
Phanh!
Nàng nhấc chân hung
hăng đá vào hạ bộ nam nhân, Dạ Vô Trần không ngờ nữ nhân này sẽ có một