Chương 2
Thấy tôi im lặng.
Vương Hiểu Nhu không nhịn được bật cười khẩy:
“Sao thế? Không dám à?”
“Nếu bây giờ cô thừa nhận chiếc túi này là hàng giả, rồi quỳ xuống xin lỗi tôi trước mặt mọi người, tôi có thể hủy vụ cá cược này.”
Nghe vậy, Hạ Lệ tức đến giậm chân.
Cô ấy lập tức bước ra phản đối:
“Vương Hiểu Nhu, cô quá đáng vừa thôi chứ? Dựa vào đâu mà bắt người ta quỳ xuống xin lỗi?”
“Đừng tưởng có vài đồng tiền là muốn làm gì cũng được.”
“Chiếc túi này là Thẩm Lê mua, dùng tiền của chính cô ấy mua. Cho dù là hàng giả thì liên quan gì đến cô?”
“Cô đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, chuyện người khác cũng thích xen vào.”
“Nói như cô thì chẳng lẽ tất cả những người mua hàng giả trên thế giới đều có tội? Đều phải quỳ xuống xin lỗi cô sao?”
“Cô thật sự nghĩ mình là quan tòa à? Người khác mặc gì, đeo gì cũng phải qua sự phán xét của cô?”
Thấy Hạ Lệ đứng ra bênh vực tôi.
Vương Hiểu Nhu lập tức nổi giận.
Cô ta giơ tay tát mạnh vào mặt Hạ Lệ rồi quát:
“Cô là cái thá gì?”
“Tôi với Thẩm Lê cá cược thì liên quan gì đến cô?”
“Tôi nói cho cô biết, tôi ghét nhất loại người nghèo các cô thích lên mặt trước mặt tôi. Nhìn thôi đã thấy buồn nôn.”
“Người ngoài tôi không quản được, nhưng những kẻ xuất hiện trước mặt tôi thì nhất định phải quản.”
“Tốt nhất cô nên cút sang một bên.”
“Loại gà quê từ nông thôn như cô không đủ tư cách nói chuyện với tôi.”
Vừa dứt lời.
Lý Phi và mấy người bên cạnh lập tức cười ầm lên.
Đám nam đồng nghiệp cũng che miệng, phát ra những tiếng huýt sáo chế nhạo.
Tôi vội kéo Hạ Lệ ra sau lưng mình.
Sau đó bước tới trước mặt Lý Phi, lạnh giọng quát:
“Lý Phi, cô mù rồi sao?”
“Vương Hiểu Nhu đánh đồng nghiệp ngay trước mặt mọi người. Cô là nhân sự mà không quản?”
“Cô còn có mặt mũi đứng đây cười được à?”
Không ngờ Lý Phi chỉ thờ ơ liếc tôi một cái rồi ngụy biện:
“Bây giờ là giờ nghỉ trưa. Hai người họ cãi nhau rồi động tay động chân, tôi chỉ là nhân sự quèn, lấy đâu ra quyền can thiệp?”
“Tôi thấy cô đừng đánh trống lảng nữa.”
“Mau quỳ xuống xin lỗi Hiểu Nhu đi là xong, đừng làm lỡ thời gian ăn trưa của mọi người.”
Nhìn vẻ mặt đắc ý của Vương Hiểu Nhu.
Tôi mới hiểu.
Lý Phi từ lâu đã đứng cùng một chiến tuyến với cô ta.
Cũng phải thôi.
Trong suốt một năm tôi vào công ty, Lý Phi chưa từng cho tôi sắc mặt tốt.
Nói chính xác hơn.
Cô ta chưa từng đối xử tử tế với những đồng nghiệp có hoàn cảnh bình thường.
Khó khăn lắm mới xuất hiện một cô tiểu thư nhà giàu.
Đương nhiên phải ra sức nịnh bợ.
Vì thế, với những cô gái quê thật thà như Hạ Lệ, cô ta tuyệt đối không vì họ mà nói một lời công bằng.
Dù sao đắc tội với thiên kim tiểu thư cũng chẳng mang lại lợi ích gì.
Đó chính là bản chất nơi công sở.
Kẻ mạnh thì được tâng bốc.
Người yếu thế thì bị chèn ép.
Tôi siết chặt nắm tay, bước tới trước mặt Vương Hiểu Nhu.
Ánh mắt lạnh như băng nhìn thẳng vào cô ta:
“Ai nói tôi không dám cược?”
“Nếu chiếc túi của tôi là giả, tôi nhất định đền cho cô một chiếc thật.”
“Đến lúc đó tôi sẽ dẫn cô tới cửa hàng chính hãng, lấy hàng ngay tại chỗ.”
“Ngoài ra tôi còn muốn thêm một điều kiện.”
“Nếu cô thua, cái tát cô dành cho Hạ Lệ hôm nay, tôi sẽ đòi lại nguyên vẹn.”
Vừa dứt lời.
Vương Hiểu Nhu cười đến mức nghiêng ngả.
Ngụm nước vừa uống vào miệng suýt nữa phun ra ngoài.
Cô ta nhìn tôi đầy khinh miệt:
“Thẩm Lê, khẩu khí lớn thật đấy.”
“Còn dẫn tôi tới cửa hàng lấy hàng ngay tại chỗ cơ à?”
“Cô có biết chiếc túi giả mà cô đang đeo khó mua đến mức nào không?”
“Nếu không phải khách hàng thẻ đen có mức chi tiêu trên mười triệu tệ mỗi năm, ngay cả cơ hội nhìn thấy mẫu túi này cũng không có.”
“Hơn nữa còn phải mua kèm theo tỷ lệ một đổi hai mới lấy được hàng.”
“Đến chuyện này cô cũng không biết mà còn ở đây giả làm người giàu?”
Nghe vậy, đám đồng nghiệp xung quanh cười càng lớn hơn:
“Buồn cười chết mất. Mua hàng giả cũng nên tìm hiểu trước chứ. Ngay cả tôi còn biết túi Hermès phải mua kèm mới lấy được hàng.”
“Đúng thế. Không phải khách hàng thẻ đen thì nhân viên bán hàng còn chẳng thèm nhìn.”
“Ngay cả người như Hiểu Nhu, đeo túi Chanel bước vào cửa hàng, nhân viên cũng chưa chắc coi trọng.”
“Đến lúc này còn cứng miệng. Đúng là không sợ người ta cười rụng răng.”
...