Chương 8
Đúng lúc Vương Hiểu Nhu chỉ tay vào mặt tôi định chửi bới.
Tôi đột nhiên đứng dậy, chạy tới chỗ làm việc của cô ta, ném chiếc túi Chanel xuống đất rồi giẫm mạnh mấy cái.
Mọi người lập tức chết lặng.
Tiếng kinh hô vang lên khắp nơi:
“Thẩm Lê, cô điên rồi à?”
“Đó là Chanel đấy!”
Chưa kịp để Vương Hiểu Nhu phản ứng, tôi đã giật lấy chiếc kéo trong tay cô ta.
Rồi nhắm thẳng vào chiếc túi Chanel mà cắt nát tơi tả.
Đến khi hoàn hồn.
Vương Hiểu Nhu tức đến phát điên, xô đẩy tôi rồi gào lên:
“Con nghèo hèn này, cô bị điên à? Dám cắt túi của tôi sao? Cô đền nổi không?”
Tôi cười lạnh, lập tức đáp trả:
“Tất nhiên là tôi đền nổi.”
“Thấy cô cứ dây dưa mãi không dám cắt túi của tôi, nên tôi làm mẫu cho cô xem thôi.”
“Vương Hiểu Nhu, cô đúng là hèn thật đấy.”
“Kéo theo bao nhiêu người cùng chôn chung với mình, vậy mà đến giờ vẫn không dám xuống tay.”
“Nếu là tôi, còn mặt mũi nào mà giả làm thiên kim tiểu thư nữa. Đâm đầu chết quách đi cho rồi.”
Thấy tôi ngông cuồng như vậy.
Lý Phi tức đến nhảy dựng lên. Cô ta nhét chiếc kéo vào tay Vương Hiểu Nhu rồi kích động hét lớn:
“Hiểu Nhu, Thẩm Lê quá đáng lắm rồi!”
“Cô ta cưỡi hẳn lên đầu cậu tác oai tác quái, rõ ràng chẳng coi cậu ra gì.”
“Mau cắt cái túi rách của cô ta đi. Nếu không cô ta sẽ cười nhạo cậu cả đời mất.”
Nhìn những đồng nghiệp xung quanh đều đứng về phía mình.
Mặt Vương Hiểu Nhu đỏ bừng.
Cô ta run rẩy cầm chiếc kéo.
Thế nhưng vào giây phút cuối cùng.
Cô ta lại trực tiếp ném chiếc kéo xuống đất.
Tất cả mọi người tại hiện trường đều lộ vẻ không thể tin nổi.
Ngay sau đó là những tiếng xì xào chế giễu.
Tôi khẽ cong môi, cười nhạo:
“Xem ra vẫn là cô không đủ can đảm.”
“Không dám xuống tay.”
“Giờ thì đến lượt cô xin lỗi tôi và Hạ Lệ rồi nhỉ?”
Nói xong, tôi đẩy Hạ Lệ đến trước mặt cô ta, ra hiệu cho cô ta mau cúi đầu xin lỗi.
Nhưng Vương Hiểu Nhu lại siết chặt nắm đấm, nhổ một bãi nước bọt về phía tôi rồi chửi lớn:
“Tôi chưa cắt cái túi rách đó của cô thì vụ cá cược này chưa có hiệu lực. Tôi xin lỗi cái gì chứ?”
“Đừng có đến đây ăn vạ!”
Thấy cô ta vừa nhát gan vừa hèn hạ, lại còn lật lọng.
Mấy đồng nghiệp xung quanh cũng bắt đầu chỉ trỏ bàn tán:
“Đúng là vô liêm sỉ. Không có gan nhận thua mà còn không chịu thừa nhận.”
“May mà Thẩm Lê không thật sự cược với cô ta. Chứ dù thắng rồi, loại người này chắc chắn cũng sẽ quỵt nợ thôi.”
“Thiên kim tiểu thư cái gì chứ? Có chút bản lĩnh cũng không có. Cả ngày chỉ biết ba hoa chích chòe.”
...
Đúng là tường đổ thì mọi người đều xô.
Vương Hiểu Nhu ngẩng đầu nhìn Lý Phi và những người khác, hy vọng sẽ có ai đó đứng ra nói đỡ cho mình vài câu.
Nhưng không ngờ người chế giễu lớn tiếng nhất lại chính là Lý Phi:
“Không có gan thì đừng ở đây ra vẻ nữa.”
“Suýt chút nữa còn khiến bọn tôi phải mất mặt theo cô.”