Chương 1
Ta, kẻ được Thiên Đạo chọn làm công nhân nơi Tu Tiên Giới, vừa xuyên vào một bộ tiên hiệp, việc đầu tiên làm chính là đi tìm chưởng môn ký kết khế ước lao động.
996 ư? Không tồn tại!
Ta yêu cầu nghiêm ngặt tuân thủ quy định: giờ Thìn vào làm, giờ Dậu tan ca. Ngày nghỉ theo quy định phải được trả gấp đôi linh thạch.
Đồng môn cười nhạo ta không có chí lớn.
Sư tôn mắng ta là khúc gỗ mục không thể đẽo gọt.
Cho đến ngày Tiên Ma đại chiến bùng nổ.
Ta đúng giờ chấm công tan ca, đại trận hộ sơn lập tức tắt ngóm.
Đại quân Ma tộc phía đối diện đang chuẩn bị xung phong, nào ngờ thiếu chủ dẫn đầu bỗng giơ tay:
“Khoan đã! Tiền tăng ca hôm nay đã thương lượng xong chưa?”
Hắn lấy ra một khối ngọc giản giống hệt của ta.
Trên đó hiện rõ một hàng chữ:
【Đã đến giờ Tuất, cưỡng chế tan ca】
Giữa chiến trường mênh mông, chúng ta từ xa nhìn nhau.
Trong mắt đối phương đều nhìn thấy nỗi bi phẫn quen thuộc của những kẻ làm công ăn lương.
Khi xuyên vào bộ tiểu thuyết 《Cửu Thiên Huyền Nữ Lục》 này, nguyên chủ đang nằm trên nền đá lạnh ngắt, miệng sùi bọt mép, tứ chi co giật không ngừng.
Những mảnh ký ức còn sót lại trong thức hải lập tức cuộn trào như sóng dữ.
Suốt bảy ngày bảy đêm không ngủ không nghỉ, nàng bị ép luyện chế “Trú Nhan Dưỡng Dung Đan” cho vị Đại sư tỷ nội môn.
Linh lực cạn kiệt.
Cuối cùng bị làm việc đến chết tươi.
Khá lắm.
Tỷ lệ đột tử ở Tu Tiên Giới còn cao hơn cả các tập đoàn bóc lột kiếp trước.
Ta khó nhọc chống người đứng dậy, lau sạch bọt mép nơi khóe miệng, đưa mắt nhìn quanh căn thạch thất bốn người chật chội còn hơn ký túc xá đại học.
Trong không khí tràn ngập mùi hôi hỗn tạp giữa Tích Cốc Đan kém chất lượng và mồ hôi.
Trên vách đá, thứ trang trí duy nhất là một hàng huyết tự xiêu vẹo, méo mó.
Có lẽ do một vị sư tỷ nào đó phát điên mà viết ra:
“Cuốn đến sống, cuốn đến chết, đan phòng vô kỳ hạn!”
Rất tốt.
Khởi đầu địa ngục.
Nhưng Lâm Quyển Quyển ta là ai?
Kiếp trước, ta chính là nhân viên vàng của một công ty thương mại điện tử được mệnh danh là “cối xay thịt nhân gian”.
Từ một nhân viên chăm sóc khách hàng bình thường, từng bước “cuốn” lên chức chủ quản vận hành.
Cuối cùng, ngay lúc nhận giải thưởng “Phúc Báo” trong buổi tiệc cuối năm, ta ôm ngực nhồi máu cơ tim rồi ngã xuống.
Tăng ca?
Bóc lột?
Phúc báo?
Ha.
Lão nương sống lại một đời là để hưởng phúc.
Không phải để làm cỗ máy vĩnh viễn lao lực phiên bản tiên hiệp!
...
Sáng hôm sau.
Trời vừa tờ mờ sáng.
Tiếng chuông báo hiệu buổi học sớm vang lên trầm nặng.
“ĐOANG—!”
“ĐOANG—!”
“ĐOANG—!”
Âm thanh dội khắp ngoại môn Thanh Vân Tông.
Ba cô nương cùng thạch thất với ta lập tức bật dậy như lò xo.
Các nàng cuống cuồng khoác lên người bộ đạo bào xám xịt của đệ tử ngoại môn.
Người cầm dược cuốc.
Người ôm quạt lò đan.
Người xách giỏ linh thảo.
Đến cả ghèn mắt còn chưa kịp lau đã lao ra ngoài.
“Lâm sư tỷ! Mau lên! Sắp muộn giờ rồi! Roi của Triệu sư huynh chấp sự không nhận người đâu!”
Một tiểu cô nương mặt tròn lo đến sắp khóc, quay đầu gọi ta.
Ta ung dung ngồi dậy.
Vươn vai một cái thật dài.
Khớp xương toàn thân phát ra những tiếng răng rắc giòn giã.
“Gấp cái gì?”
Ta ngáp một hơi.
Rồi lấy ra “kiệt tác” mà tối qua mình dùng que củi vẽ lên mảnh vải rách.
Phía trên là dòng chữ xiêu vẹo:
《Khế Ước Lao Động Dành Cho Đệ Tử Ngoại Môn Thanh Vân Tông (Bản Thảo)》
“Đi làm công cũng phải có luật lao động chứ.”