Việt Trúc Thanh

Chương 3

Chương 3
Người phụ nữ trung niên lấy từ trong túi ra mười lá “bùa đào hoa”, đưa cho anh chàng đẹp trai.
Anh thành kính nhận lấy, rồi tiếp tục nghe bà ấy thao thao bất tuyệt một tràng những điều cần lưu ý.
“Lá bùa này phải luôn mang theo bên mình thì mới có tác dụng. Đến khi gặp cô ấy, cậu nhớ đưa cho cô ấy một lá, như vậy mới có thể…”
Tôi chẳng còn tâm trí nghe bà ấy nói gì nữa.
Đầu óc ong ong, trong lòng chỉ âm ỉ bực bội.
Dựa vào cái gì mà chỉ vài ba câu nói của bà ta đã kiếm được một vạn tệ?
Còn tôi thì phải cắm mặt làm việc suốt hai tháng mới kiếm nổi từng ấy tiền!
Quả nhiên, người quá lương thiện thì chẳng bao giờ kiếm được tiền…
Hôm nay bà thím kia đúng là bội thu.
Miệng cười đến mức sắp không khép lại nổi. Trước khi đi còn thiếu điều quỳ xuống lạy anh chàng đẹp trai một cái.
“Thần Tài gia, chúc ngài cát tường!”
Càng nhìn bà ta đắc ý, tôi càng thấy tức.
Nhưng tôi cũng chẳng có tư cách quản chuyện của anh ta.
Dù sao thì chúng tôi cũng chỉ là người xa lạ.
Ấy vậy mà anh đẹp trai kia dường như hoàn toàn không cảm thấy mình bị lừa.
Anh cẩn thận cất xấp “bùa đào hoa” vào túi áo như báu vật, còn đưa tay vuốt phẳng túi áo.
Như thể sợ làm rơi mất vậy.
Tôi nhìn mà chân mày nhíu chặt, càng thêm cạn lời.
Biết thế lúc nãy tôi đã không cho anh mượn ô che mưa.
Loại người như anh nên bị ném ra ngoài trời mưa cho ướt sũng.
Có khi nước mưa làm loãng bớt nước trong đầu thì mới tỉnh táo được.
Thấy tôi muốn nói lại thôi, anh nhìn tôi với vẻ vô tội, nhỏ giọng hỏi:
“Em sao vậy?”
“Không phải chứ? Anh thật sự không nhìn ra bà ta là kẻ lừa đảo à?”
Anh suy nghĩ một chút rồi đáp:
“Có chứ.”
“Thế sao anh còn mua?”
“Anh thấy bà ấy cứ quấn lấy em mãi, nên nghĩ mua luôn cho xong để bà ấy đi nhanh một chút.”
Tôi cười khẩy.
“Ha ha, đúng là người tốt ghê.”
Anh ngượng ngùng cười, gãi đầu.
“Anh cũng thấy mình là người khá tốt.”
Tôi bị dáng vẻ ngốc nghếch đó của anh làm cho cứng họng, tức đến phồng má.
“Anh đừng nói nữa, đứng cách tôi xa một chút đi, đồ ngốc.”
Anh cũng không giận.
Giọng nói vẫn dịu dàng như cũ.
“Không sao đâu. Dù là đồ giả cũng chẳng hề gì, chỉ có một vạn tệ thôi mà.”
“…”
Ừ.
Chỉ có một vạn tệ.
Ai hỏi anh chứ?
Tôi vẫn không nhịn được, định dạy anh một bài, bảo sau này đừng tin mấy trò lừa kiểu này nữa.
Lần này coi như bỏ tiền mua bài học vậy.
Nhưng anh đột nhiên nói:
“Em đã cho anh mượn ô. Hay thế này nhé, nếu em cũng đang vội tìm người yêu thì anh tặng em một lá bùa. Đến lúc đó chúng ta cùng xem có hiệu nghiệm không.”
“Tặng… tặng tôi?”
Chuyện này…
Cũng không phải là không được.
Lời anh nhắc tôi nhớ ra.
Chính vì bị người nhà giục tìm đối tượng nên hôm nay tôi mới đến chùa.
Biết đâu…
Lỡ thật sự có tác dụng thì sao?
Dù gì cũng đâu mất tiền.
Thế là chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại gật đầu đồng ý.
Anh lập tức lấy một lá bùa từ trong túi ra đặt vào tay tôi, còn đặc biệt dặn dò:
“Nhớ giữ cẩn thận nhé, luôn mang theo bên mình. Tuyệt đối đừng làm mất.”
Nhìn dáng vẻ căng thẳng, nâng niu thứ này như bảo vật của anh, tôi chỉ biết bất lực.
“Hay là chúng ta thêm phương thức liên lạc đi. Sau này tôi mỗi ngày báo cáo tình trạng của lá bùa cho anh luôn.”
Đôi mắt anh lập tức sáng rực.
Anh kích động đến mức giọng cũng lớn hơn hẳn.
“Thật sao?!”
Tôi bị phản ứng của anh làm giật mình, vô thức đáp:
“Hả?”
“Thật sự… em sẽ báo cáo cho anh mỗi ngày sao?”
“Được thôi.”
Dù tôi không hiểu vì sao anh lại quý cái thứ này đến vậy.
Nhưng thêm được phương thức liên lạc của một anh đẹp trai thì chẳng bao giờ lỗ.
Hơn nữa, mỗi ngày báo cáo một câu cũng đâu phải việc gì khó.
Đặc biệt…
Đây còn là một anh đẹp trai xem một vạn tệ chỉ là “có vậy thôi”.
Chúng tôi quét mã, kết bạn.
Ở mục ghi chú, vì chưa biết tên anh nên tôi lưu:
Ngốc nhiều tiền thích mua bùa đào hoa.
Ngay giây tiếp theo.
Anh gửi tên mình qua.
Lục Thương Việt.
Tôi lập tức sửa ghi chú thành:
Lục Thương Việt (Ngốc nhiều tiền thích mua bùa đào hoa).

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất