Chương 10: Vĩnh Dạ và Sáng Sớm (2)
Tất cả sinh mệnh đều phải dựa vào một bên nguyên lực nào đó để sinh tồn, do đó tự nhiên bị phân chia thành hai phe đối lập là Sáng Sớm và Vĩnh Dạ.
Tuy nhiên, cho dù là các chủng tộc cùng một phe, mức độ thiên về Sáng Sớm hay Vĩnh Dạ cũng sẽ khác nhau.
Nhân tộc thuộc về phe Sáng Sớm, còn các chủng tộc hắc ám đã nô dịch loài người suốt mấy vạn năm thì thuộc về phe Vĩnh Dạ.
Lực lượng, thậm chí cả sinh mệnh của chúng, đều tồn tại dựa vào hắc ám nguyên lực.
Chủng tộc hắc ám từng vô cùng hùng mạnh và có rất nhiều nhánh, trong đó Huyết Tộc, Người Sói, Ma Duệ và Nhện Mặt Người Ma đều là những chủng tộc hùng mạnh và uy danh lừng lẫy.
Có điều, Nhân tộc là một chủng tộc kỳ lạ.
Tuy đại đa số đều thiên về phe Sáng Sớm nhưng cũng có không ít người lại đầu quân cho Vĩnh Dạ.
Thậm chí có những người sau khi thức tỉnh nguyên lực Sáng Sớm lại cống hiến cả đời cho Vĩnh Dạ.
Đối với các chủng tộc hắc ám, những kẻ phải trải qua sự tẩy lễ của hắc ám nguyên lực mới được xem là trưởng thành mà nói, điều này hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi, thế nhưng ở Nhân tộc lại không hề hiếm thấy.
Nghe nói giữa Vĩnh Dạ và Sáng Sớm còn có một loại nguyên lực thuần túy nhất, nhưng lại hiếm có người nào có thể cảm nhận được nguyên lực cội nguồn, huống chi là tu luyện.
Trên thế giới này cũng không có bất kỳ chủng tộc nào tương ứng với nguyên lực cội nguồn.
Nguyên lực và tu luyện...
Nghe đến đây, Thiên Dạ không kìm được mà nắm chặt tay phải, dường như muốn níu lấy tia ấm áp còn sót lại.
Cái đêm trăng mờ đầy xao động ấy, bàn tay to lớn và mạnh mẽ kia, đối với hắn mà nói, nó giống như một tia sáng le lói trong đêm đen.
Trương Tĩnh vỗ nhẹ lên bục giảng, mặt bàn kim loại phẳng lì và bóng loáng tách ra hai bên.
Trong tiếng máy móc chuyển động khe khẽ, một vật kỳ quái được tạo thành từ vô số sợi kim loại, những cành kim loại dài ngắn khác nhau, các bánh răng kim loại lớn nhỏ, cùng nhiều bộ phận có hình thù kỳ dị khác từ từ dâng lên rồi lần lượt mở ra giữa không trung.
Mô hình lập thể này chính là bản đồ thế giới.
Toàn bộ thế giới đang chuyển động, bánh răng xoay vần, dây kim loại kéo căng, các bộ phận đại diện cho đại lục và tinh thể đều chậm rãi di chuyển theo những quỹ đạo khác nhau.
Từng danh từ xa lạ được Trương Tĩnh thốt ra.
Thế giới này có hai mươi bảy đại lục đã được Nhân tộc thám hiểm, chúng không đứng yên trong hư không mà không ngừng di chuyển chậm rãi theo một quỹ đạo huyền ảo.
Phía trên những đại lục này có hai mặt trời, xung quanh lại có mấy tinh thể khổng lồ khác nhau, nghe nói đó chính là mặt trăng mà người ta nhìn thấy vào ban đêm.
Do quỹ đạo vận hành khác nhau nên vào mỗi buổi tối, mặt trăng nhìn thấy trên cùng một đại lục cũng không giống nhau.
Hầu hết lũ trẻ, bao gồm cả Thiên Dạ, đều nghe mà không hiểu gì cả, chỉ có thể học vẹt, cố gắng ghi nhớ tất cả những gì nàng giảng.
Đồng thời, chúng cũng nhìn chằm chằm vào mô hình với vô số đường cong phức tạp đến hoa cả mắt, hy vọng có thể nhớ được càng nhiều càng tốt trong thời gian ngắn nhất.
Chỉ có vài đứa trẻ xuất thân từ các gia tộc lớn dường như đã biết những kiến thức này từ lâu, nên vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên.
“Ánh sáng mặt trời sẽ bị các đại lục tầng trên che khuất, vì vậy những đại lục ở tầng càng thấp thì thời gian được mặt trời chiếu rọi càng ngắn.
Thuộc tính nguyên lực của mỗi đại lục cũng khác nhau, có nơi thuộc về Sáng Sớm, có nơi lại thuộc về Vĩnh Dạ.
Những nơi có thuộc tính nguyên lực rõ ràng chính là lãnh địa tự nhiên của các chủng tộc khác nhau.
Còn một số đại lục có thuộc tính nguyên lực mơ hồ thì lại là tiêu điểm tranh đoạt của hai phe.”
Giọng nói của Trương Tĩnh rất êm tai, cách nói cũng dễ hiểu, nếu không thì phần lớn lũ trẻ đã chẳng hiểu gì.
Nàng chỉ tay vào một cụm đại lục ở tầng thấp nhất rồi nói: “Ví như nơi này, đây là nơi có thời gian ban đêm dài nhất trong tất cả các đại lục.
Tuy trên đại lục cũng có bốn mùa nhưng người ta thường phân chia thành mùa sáng và mùa tối dựa vào thời gian mặt trời chiếu thẳng.
Một năm có ba tháng là mùa sáng, còn lại đều là mùa tối.
Vì vậy, điều kiện sinh tồn ở mảnh đại lục này vô cùng khắc nghiệt.
Tuy nhiên, nó lại là nơi khởi nguồn của toàn thể Nhân tộc.
Đế quốc cũng trỗi dậy từ đây, dù cho bây giờ nó là một nơi không mấy quan trọng trên bản đồ của đế quốc.
Mảnh đại lục này được chúng ta gọi là Vĩnh Dạ đại lục, hay còn được biết đến với cái tên Vùng Đất Bị Ruồng Bỏ.”
Thiên Dạ bỗng nhiên chấn động toàn thân, dường như có thứ gì đó ấm nóng chực trào ra từ khoé mắt.
Mảnh Vĩnh Dạ đại lục này chính là nơi hắn đã sống từ khi biết nhận thức.
Thực ra trong ký ức của hắn, ban đầu dường như cũng có người sống cùng, nhưng hắn đã không nhớ rõ từ khi nào, người đó rời đi rồi không bao giờ xuất hiện nữa.
Chẳng mấy chốc, buổi học đã kết thúc.
Trương Tĩnh thu mô hình vào lại bục giảng rồi nói: “Một tháng sau chúng ta sẽ gặp lại, chủ đề của buổi học tiếp theo là Chiến tranh Sáng Sớm.
Đây là cuộc chiến tranh giúp Nhân tộc thực sự trỗi dậy, là cuộc chiến của vận mệnh, cũng là cuộc chiến lập quốc của đế quốc.”
Sau khi Trương Tĩnh đi, Thiên Dạ rời khỏi lớp học, trên tay có thêm một quyển sách dạy chữ.
Trong một tháng tới, hắn phải nhớ được một nghìn chữ thông dụng mới có thể vượt qua bài kiểm tra của Trương Tĩnh.
Hậu quả của việc không qua được bài kiểm tra chính là bị phạt đúng mười roi!
Bây giờ, Thiên Dạ mới biết, ở doanh huấn luyện Hoàng Tuyền, roi da là sở thích chung duy nhất của tất cả các giáo quan.
Thế nhưng, chương trình huấn luyện tiếp theo không hề chậm lại vì lũ trẻ cần học chữ, thời gian và khối lượng huấn luyện không hề thay đổi.
Khi trở về phòng ngủ lúc đêm khuya, Thiên Dạ cũng mệt đến mức tưởng như rã rời.
Hắn vừa đặt lưng xuống giường đã ngủ thiếp đi, mãi đến sáng hôm sau bị tiếng chuông chói tai đánh thức mới sực nhớ ra mình còn chưa học thuộc chữ nào!
Rõ ràng không chỉ Thiên Dạ gặp phải tình trạng này.
Vì vậy, khi buổi huấn luyện đêm thứ hai kết thúc, đại đa số lũ trẻ đều cố gắng chống lại cơn buồn ngủ, liều mạng ghi nhớ từng con chữ như thiên thư.
Khi Thiên Dạ miễn cưỡng học thuộc được gần năm mươi chữ thì cuối cùng cũng không chống đỡ nổi nữa, gục đầu xuống giường rồi ngủ thiếp đi.
Cứ như vậy, thời gian thấm thoắt thoi đưa, một tháng trôi qua trong nháy mắt.
Thiên Dạ đợi được buổi học thứ hai của Trương Tĩnh.
Trước buổi học là một bài kiểm tra.
Trong một tiếng rưỡi dài đằng đẵng, Thiên Dạ viết được một nghìn năm trăm chữ, đó là thành quả của hắn trong một tháng qua.
Trong số tất cả lũ trẻ, thành tích của Thiên Dạ xếp thứ năm.
Bốn người đứng trước đều là con cháu thế gia, từ nhỏ đã bắt đầu đọc sách học chữ.
Trong số những đứa trẻ chưa từng được học chữ, Thiên Dạ chắc chắn đứng đầu.
Xếp sau hắn còn có ba người cũng là con cháu của các vọng tộc, đã biết chữ từ nhỏ.