Chương 17: Đêm tập kích (1)
Gã trẻ to xác bị tóm trúng hạ bộ, mặt mũi lập tức trắng bệch, miệng há to đến mức có thể nuốt trọn một quả trứng ngỗng!
Trong cổ họng hắn chỉ có tiếng hít khí, nhưng ai cũng biết ngay sau đó sẽ là một tiếng hét thảm kinh thiên động địa!
Lập tức, tất cả bọn trẻ đều hiểu ra!
Kẻ nào la lên trước tiên sẽ bị phạt nặng nhất vì vi phạm lệnh cấm không được gây ồn ào sau khi tắt đèn.
Ở trại huấn luyện này, cầu cứu cũng phải trả giá!
Bản thân gã trẻ to xác kia hiển nhiên cũng biết hậu quả của việc la lên nên liều mạng chịu đựng.
Nhưng tay của Thiên Dạ vẫn tiếp tục siết chặt không chút lưu tình, cứ như thể thứ hắn đang nắm trong tay chỉ là một miếng giẻ rách.
Gã trẻ to xác đột nhiên hiểu ra, Thiên Dạ thật sự sẽ bóp nát hạ bộ của hắn!
Tên nhóc ở bãi rác có vẻ ngoài thanh tú như con gái này, trong xương cốt lại là một kẻ điên chính hiệu!
“A!!!” Tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp cả doanh trại.
Đau đớn và sợ hãi khiến gã trẻ to xác sụp đổ ngay tức thì, bắt đầu gào thét điên loạn.
Hắn đã không còn chút sức lực nào để phản kháng hay tấn công Thiên Dạ, mọi giác quan đều bị cơn đau không thể chịu đựng nổi bao phủ.
Tiếng kêu thảm thiết bỗng dưng im bặt, gã trẻ to xác đã đau đến ngất đi.
Lúc này Thiên Dạ mới buông tay, mặc cho hắn ngã vật xuống đất.
Rầm một tiếng, cửa phòng ngủ bị một cước đá văng.
Tên lính canh xông vào cau mày nhìn cảnh tượng này, rồi mặt hắn ngay lập tức trở nên dữ tợn.
Hắn tháo chiếc roi bên hông xuống, nhìn đám nam nữ trong phòng với ánh mắt không mấy thiện cảm.
Ba phút sau, Long Hải mình chỉ mặc một chiếc quần da bước đến.
Hắn lướt mắt nhìn hiện trường, khi thấy máu mũi máu miệng Thiên Dạ không ngừng rỉ ra nhưng vẫn quật cường đứng thẳng thì không khỏi nhíu mày, rồi bỗng vung roi quất tới, “bốp” một tiếng quật Thiên Dạ ngã lăn ra đất.
Cú roi này đánh cho Thiên Dạ toàn thân mềm nhũn, không dùng được chút sức lực nào, nằm liệt hoàn toàn trên mặt đất.
Vết roi quất trên người vẫn vô cùng đau đớn, nhưng nguyên lực chấn động bám trên roi đã đánh tan máu bầm tích tụ trong cơ thể Thiên Dạ, khiến hắn chợt cảm thấy nhẹ nhõm đi nhiều.
Một gã đại hán đi tới bên cạnh gã trẻ đã hôn mê bất tỉnh, cúi xuống lay lay hai cái, sau đó lại cởi quần hắn ra xem rồi nhún vai nói: “Nát rồi.”
Long Hải sững sờ, sau đó gật đầu nói: “Vậy lát nữa kéo đi.”
Sau đó, Long Hải dùng roi da vỗ nhẹ vào lòng bàn tay, nói: “Bây giờ, ai nói cho ta biết vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Trần Lôi hơi cúi đầu, nhưng khóe mắt lại âm thầm liếc qua những đứa trẻ khác, ánh mắt lộ rõ hung quang, ý đe dọa không hề che giấu.
Bỗng nhiên, “vút” một tiếng, cây roi dài trong tay Long Hải quất mạnh vào lưng Trần Lôi như một con rồng độc, đánh hắn ngã sõng soài trên đất.
Cú này ác hơn nhiều so với cú giáng lên người Thiên Dạ, áo trên của Trần Lôi lập tức rách toạc, da tróc thịt bong, đau đến chết đi sống lại.
May mà hắn biết điều, chết cũng cắn chặt răng không dám kêu la, nhất thời suýt nữa thì ngất đi.
“Còn dám giở trò vặt vãnh trước mặt ta à, muốn chết sao?” Long Hải cười gằn, nhưng không quất thêm roi thứ hai.
Không phải đứa trẻ nào cũng sợ Trần Lôi, lập tức có hai đứa thực lực mạnh hơn kể lại chuyện vừa xảy ra.
Lần này không chỉ Trần Lôi mà cả đám trẻ to xác cùng hắn đánh hội đồng Thiên Dạ đều tái mặt.
Long Hải đá đá vào gã trẻ bị Thiên Dạ đánh trọng thương đến hôn mê, lạnh lùng nói: “Thì ra là vậy!
Nói cách khác, tên xui xẻo này không những không bắt nạt được người ta, mà ngược lại còn bị đánh cho nửa sống nửa chết? Đúng là phế vật!
Chỗ chúng ta không cần phế vật, kéo ra ngoài!”
Tiếp đó, cách xử lý những đứa trẻ khác kéo dài phong cách tàn nhẫn của Long Hải.
Ngoại trừ Trần Lôi, tất cả những đứa trẻ tham gia vây đánh Thiên Dạ đều bị treo lên sân thể dục, mỗi đứa ăn mười roi.
Mười roi đủ để đánh cho chúng một trận thừa sống thiếu chết, nhưng chương trình huấn luyện ngày hôm sau sẽ không hề giảm bớt.
Điều này cũng có nghĩa là trong một hai tuần tới, chúng căn bản không có khả năng lọt vào top 50, lại còn phải nghĩ cách khắc phục cơn đau, đừng để bị người khác đánh cho tàn phế trong môn đấu vật.
Có thể đoán được, hơn phân nửa đám người vây đánh Thiên Dạ sẽ bị đào thải trong thời gian tới.
Khi tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên, Trần Lôi đứng ngơ ngác trong phòng ngủ, không thể tin được ngoài cú roi đau thấu xương tủy kia, Long Hải lại không có thêm hình phạt nào cho mình.
Mãi cho đến khi Long Hải và đám lính canh rời đi, hắn mới dám chắc rằng chuyện này dường như đã qua.
Thiên Dạ cũng từ từ đứng dậy, thân hình vẫn còn hơi lảo đảo.
Dư kình từ cú roi của Long Hải vẫn còn đó, khiến toàn thân hắn có chút vô lực.
Nhưng vết thương nội tạng cũng nhờ cú roi này mà đỡ được quá nửa.
Trần Lôi bỗng nhiên đi tới trước mặt Thiên Dạ, túm lấy cổ áo hắn, hung hăng nói: “Chuyện này vẫn chưa xong đâu!”
Thiên Dạ bình thản nhìn hắn, đáp: “Đúng là chưa xong.
Hoặc là bây giờ ngươi giết ta đi, còn không thì sau này lúc ngủ phải cẩn thận đấy, không biết chừng có ngày ngươi cũng sẽ có kết cục giống như gã xui xẻo kia thôi.”
Giọng điệu và biểu cảm của Thiên Dạ đều vô cùng tự nhiên, phảng phất như đang tán gẫu ngày thường.
Nhưng đằng sau sự bình tĩnh đến rợn người ấy lại khiến tất cả bọn trẻ đều cảm nhận được sự tàn nhẫn và nguy hiểm thực sự.
Nghĩ đến cảnh ngộ của gã trẻ to xác ban nãy, đám con trai đều bất giác kẹp chặt hai chân.
Sắc mặt Trần Lôi biến đổi không ngừng, hắn cũng không muốn một ngày nào đó đang ngủ say lại đột nhiên bị bóp nát hạ bộ.
Dù sau đó có đánh chết Thiên Dạ thì cũng chẳng thay đổi được gì.
Hay là bây giờ giải quyết hắn luôn cho xong?
Đây là một quyết định rất khó đưa ra, cuối cùng Trần Lôi vẫn không thể hạ quyết tâm đồng quy vu tận với Thiên Dạ.
Vì thế, vết roi bỏng rát trên lưng hắn dường như càng đau hơn.
Chuyện này dường như cứ thế trôi qua, không còn ai đến khiêu khích Thiên Dạ nữa.
Bọn trẻ đều có một dự cảm, nếu không thể giải quyết Thiên Dạ ngay tại chỗ thì tiếp theo sẽ là một cơn ác mộng vô tận.
Cứ như vậy, một tháng trôi qua trong bình lặng.
Thiên Dạ ổn định được vị trí ở nửa trên của mình, điều này cũng là nhờ mấy gã trẻ to xác thuộc phe Trần Lôi đều đã rớt xuống cuối bảng.
Nhờ có ‘Chu Nhan Huyết’ trợ giúp, tốc độ tu luyện của Thiên Dạ lại bắt đầu tăng nhanh.
Sức xung kích của thủy triều nguyên lực ngày càng lớn, đã mơ hồ có cảm giác như sóng dữ vỗ bờ.