Chương 19: Không cần chờ đợi (1)
Tất cả bọn trẻ đều kinh hãi, đây là chiếc đồng hồ đếm ngược mà bọn chúng không thể quen thuộc hơn được nữa!
Chúng biết rằng, khi đồng hồ kết thúc mà ai chưa động thủ thì sẽ phải chịu trừng phạt.
Mà sự trừng phạt đến từ Thân Đồ có lẽ còn tàn nhẫn hơn cả Trương Tĩnh!
Kể cả Thiên Dạ, tất cả bọn trẻ đều vội vàng vớ lấy dụng cụ, bắt đầu giải phẫu thi thể theo phương pháp Thân Đồ đã chỉ dạy.
Thiên Dạ vừa làm xong các bước theo quy định thì bỗng nhiên nghe bên cạnh vang lên tiếng nức nở.
Một nữ hài đột nhiên bật khóc, sau đó ngồi thụp xuống đất nôn thốc nôn tháo, nôn đến tối tăm mặt mũi.
Thân Đồ ngừng động tác trong tay, lẳng lặng nhìn tiểu nữ hài đang nôn ói.
Tất cả bọn trẻ trong phòng học cũng đều nhìn nàng, nhất thời không gian yên tĩnh đến lạ thường.
Đợi tiểu nữ hài nôn xong, khóc cũng đã đời, Thân Đồ mới nói với giọng cực kỳ ôn hòa: “Mang nàng đi xuống, dọn dẹp một chút.”
Hai tên lính gác dữ tợn như lang hổ liền xách tiểu nữ hài đi như xách một con gà con, mặc cho nàng khóc lóc giãy giụa.
Buổi học vẫn tiếp tục, bọn trẻ im lặng học lấy những kiến thức mà Thân Đồ truyền thụ.
Trong phòng học chỉ có giọng nói khàn khàn của lão già vang vọng.
Một tuần sau, Thân Đồ lại xuất hiện trước mặt bọn trẻ.
Buổi học này vẫn là tiết giải phẫu, lão già dự định dùng thời gian ba buổi để nói hết về những yếu hại và nhược điểm trong kết cấu sinh lý của con người.
Khi Thiên Dạ lật tấm vải trắng trước mặt lên, hắn bỗng lùi lại một bước.
Trên chiếc bàn trước mặt hắn, chính là thi thể của tiểu nữ hài kia!
Thiên Dạ lập tức hiểu ra ý của Thân Đồ khi nói "dọn dẹp một chút".
Đúng lúc này, hắn bỗng nhiên cảm nhận được ánh mắt của Thân Đồ đang gắt gao nhìn chằm chằm mình.
Thiên Dạ không ngẩng đầu, ngay cả tay cũng không run lấy một cái.
Hắn cầm lấy cái nhíp và con dao phiến mỏng, bắt đầu thực hiện các bước theo quy định.
Tiết học này trôi qua như thế nào, Thiên Dạ cũng không biết.
Cả ngày hôm đó cũng chẳng biết đã qua đi ra sao, bỗng nhiên trời đã tối, và hắn đã nằm trên giường.
Trong phòng ngủ đã vang lên tiếng ngáy khe khẽ, đa số bọn trẻ đều đã chìm vào mộng đẹp, chỉ riêng Thiên Dạ là không tài nào ngủ được.
Doanh trại huấn luyện Hoàng Tuyền quả thật là địa ngục, Thiên Dạ không biết mình còn có thể kiên trì được bao lâu.
Nhưng hắn biết, nếu có thể tiếp tục kiên trì, sớm muộn gì cũng sẽ có vài thứ trong con người hắn dần bị thay đổi.
Đã từ rất lâu rồi Thiên Dạ không còn nhớ tới bóng hình mơ hồ từ thuở mới biết ghi nhớ sự việc.
Hắn vốn tưởng rằng mình sẽ quên đi như vậy, nhưng bây giờ hình ảnh ấy lại hiện về trong tâm trí.
Thế nhưng, hắn đã dự cảm được rằng, có những thứ mình cố chấp gìn giữ rồi cũng sẽ mất đi.
Gương mặt thứ hai hiện lên là vẻ chất phác của Thạch Ngôn đang cố nặn ra một nụ cười, bên tai phảng phất có ai đó đang nói “Sống sót trở về”.
Thiên Dạ thoáng hoảng hốt, giọng nói này không phải của Thạch Ngôn, mà là của người kia.
Thiên Dạ nhắm mắt lại, đến khi mở ra lần nữa thì đã tỉnh táo vô cùng.
Có người đang chờ hắn, có người lại cho hắn một lời hứa hẹn, bây giờ hắn đã hiểu được ý nghĩa của họ ‘Lâm’.
Mà tất cả những điều này, đều phải đợi hắn bước ra khỏi cái địa ngục này thì mới có thể thực hiện được.
Trong địa ngục này, cơ hội thường chỉ có một lần, không nắm bắt được sẽ mất đi, nơi đây không thể chờ đợi.
Thiên Dạ đột nhiên bật dậy khỏi giường, lặng lẽ đáp xuống đất, sau đó dùng kỹ thuật tiềm hành đã học được trong giờ đấu vật để lẻn đến bên giường Trần Lôi.
Dường như không một ai bị kinh động.
Trần Lôi ngủ không sâu lắm, trên mặt lộ vẻ bất an, không biết đã mơ thấy cái gì.
Thiên Dạ chậm rãi mà dứt khoát đưa tay ra, hướng về phía cổ họng của hắn ta mà chụp tới.
Đúng lúc này, một đứa trẻ ở giường bên cạnh đột nhiên trở mình, mở to mắt và thấy được động tác của Thiên Dạ.
Thiên Dạ quay đầu nhìn nó một cái, đứa trẻ kia lập tức rùng mình, vội vàng xoay người lại, tiếp tục ngủ, coi như chưa thấy gì.
Tay trái của Thiên Dạ không còn do dự nữa, nhanh như chớp hạ xuống, ghì chặt lấy cổ họng Trần Lôi, đồng thời tay phải tung một quyền dốc toàn lực đánh vào mạn sườn hắn ta!
Trong phòng ngủ bỗng vang lên một tiếng “bịch” trầm đục, đa số bọn trẻ lập tức bừng tỉnh, không ít đứa còn theo bản năng nhảy xuống giường.
Tiếng “bịch bịch” vẫn không ngừng vang lên.
Trần Lôi trợn trừng hai mắt, con ngươi như muốn lồi ra khỏi hốc mắt, mặt đã tím đen lại, lưỡi thì thè hẳn ra ngoài.
Hắn ta liều mạng cào cấu, có lúc trượt, có lúc lại hung hăng cào lên cánh tay Thiên Dạ.
Thế nhưng, cánh tay của Thiên Dạ như được đúc bằng sắt, không hề suy chuyển, dường như không hề cảm thấy đau đớn.
Còn tay phải của hắn thì vẫn đều đặn từng cú một đấm vào bụng và mạn sườn của Trần Lôi.
Cảnh tượng này có phần giống với lúc Trần Lôi sai khiến đồng bọn vây đánh Thiên Dạ, chỉ có điều biểu hiện của hai người sau khi bị đánh hoàn toàn khác nhau.
Trần Lôi rõ ràng đã hoảng loạn, phản công không hề có bài bản, chỉ có thể xem như là đang giãy giụa trong cơn hoảng sợ.
Mấy đứa trẻ mạnh nhất lớp nhìn biểu hiện của Trần Lôi, đều âm thầm lắc đầu, không còn để kẻ này vào trong lòng nữa.
Có điều, ánh mắt bọn chúng nhìn về phía Thiên Dạ lại tràn ngập vẻ kiêng dè và sợ hãi.
Thiên Dạ không ngừng đánh đập dã man Trần Lôi, nhưng nhịp thở của hắn gần như không thay đổi, ngay cả biểu cảm cũng không có nhiều, giống như đang làm một việc nhỏ không đáng kể.
Từng tiếng đấm trầm đục như nện vào tim của mỗi đứa trẻ.
Cuối cùng Trần Lôi cũng bất động, chỉ có thân thể là đang run rẩy theo bản năng.
Thiên Dạ dừng tay, quay về giường của mình, thản nhiên kéo chăn trùm qua đầu, tiếp tục ngủ.
Một lát sau, Trần Lôi đột nhiên nhảy từ trên giường xuống, loạng choạng chạy đến bên cửa sổ, thê lương gào lên: “Huấn luyện viên!
Huấn luyện viên!
Có người muốn giết ta, cứu mạng nha!”
“Rầm” một tiếng, cửa phòng ngủ lại bị đá văng ra.
Long Hải cau mày bước vào, lạnh lùng hỏi: “Đứa nào hú gọi quỷ đó?”
Trần Lôi loạng choạng chạy về phía Long Hải, trông như một con thú nhỏ bị kinh hãi.
Vẻ chán ghét hiện lên trên mặt Long Hải, gã vung roi quất mạnh một cái khiến Trần Lôi ngã lăn ra đất, rồi mắng một tiếng: “Phế vật!” Sau đó mới dùng mũi chân lật người Trần Lôi lại.
Quần áo của Trần Lôi đã nhàu nát, nhưng dung mạo thì không có vết thương gì, có điều vết bóp tím đen ở cổ họng kia rõ ràng là không bình thường.
Long Hải không có hứng thú xem tiếp nữa, cao giọng quát hỏi: “Đứa nào làm?”
Thiên Dạ từ trên giường ngồi dậy, bình tĩnh nói: “Là ta.”
Long Hải nheo mắt lại, đánh giá Thiên Dạ từ trên xuống dưới một lượt, rồi nói: “Tốt, tiểu tử, ngươi có gan đấy!
Người đâu!
Lôi nó ra ngoài, đánh mười roi, sau đó treo lên đến sáng mai!”
Thiên Dạ không phản kháng giãy giụa, cũng không hề sợ hãi, cứ thế đi theo lính gác ra ngoài.
Không lâu sau, ngoài cửa sổ liền vang lên tiếng roi da quất vào da thịt quen thuộc đối với bọn trẻ.
Mỗi một tiếng roi quất lên đều khơi dậy những ký ức đen tối trong lòng chúng, sắc mặt của rất nhiều đứa trẻ đều trở nên vô cùng khó coi.