Vĩnh Dạ Quân Vương

Chương 2: Đêm màu đỏ (2)

Chương 2: Đêm màu đỏ (2)

Hắn đã ba ngày chưa có gì bỏ vào bụng.
Nếu hôm nay vẫn không tìm được thứ gì để ăn, hắn chắc chắn sẽ không thể cầm cự nổi cho đến khi chuyến Phù Không Đĩnh tiếp theo tới.
Thế nhưng, dù hắn có nỗ lực thế nào đi nữa thì vẫn chẳng thu hoạch được gì.
Khu vực này sớm đã bị người ta lật đi lật lại vô số lần, phần còn lại mới đến lượt đám trẻ dưới mười tuổi.
Đám trẻ này chính là những kẻ yếu ớt nhất trên bãi rác.
Và khi những kẻ khỏe mạnh hơn thật sự không tìm thấy thức ăn, ánh mắt đói khát của bọn chúng sẽ...
nhắm vào người già và trẻ nhỏ.
Đây là nơi bị ruồng bỏ, là bãi tha ma của những con tàu bay.
Ở nơi đây, con người chỉ cần tồn tại đã là một cuộc đấu tranh, chẳng khác gì dã thú.
Thậm chí, ngay cả những con dã thú mạnh mẽ còn sống có phẩm giá hơn bọn hắn!
Khát vọng sinh tồn mãnh liệt khiến hắn không chịu từ bỏ.
Hắn không ngừng bới rác, khiến nhiều vết thương trên người vì dùng sức quá mức mà lại toác ra, rỉ máu.
Thế nhưng, hắn dường như không hề hay biết.
Bất chợt, một cơn mưa rác lại trút xuống từ không trung, trong đó có một túi rác lớn rơi ngay cạnh cậu bé.
Vỏ túi rác đã rách nát, từ giữa đủ loại phế liệu vô dụng lăn ra một gói giấy dầu, ngay lập tức thu hút toàn bộ ánh mắt của hắn.
Trên gói giấy thế mà lại thấm cả vệt dầu mỡ!
Hắn bỗng lao tới nhanh như một con mèo hoang, chộp lấy gói giấy dầu.
Hắn chẳng buồn mở ra xem bên trong có gì mà vội nhét ngay vào trong áo, đồng thời cảnh giác quay đầu nhìn trái phải, rồi mới cẩn thận bò ra ngoài.
Giữa đám trẻ này cũng tồn tại sự cạnh tranh và cướp đoạt, thậm chí là cả giết chóc!
Mức độ tàn khốc chẳng thua gì thế giới của người lớn.
Cậu bé rất nhỏ con gầy gò, thuộc dạng yếu ớt nhất trong bãi rác này.
Một khi bị những đứa trẻ lớn hơn, khỏe hơn phát hiện hắn tìm được đồ ăn mà định giấu đi, thì bị đánh một trận nhừ tử đã là nhẹ nhất.
Rất may mắn, cậu bé đã tránh được tầm mắt của tất cả những đứa trẻ lớn và trốn thoát khỏi khu vực này thành công.
Hắn dường như có một sự nhạy bén bẩm sinh, luôn có thể tránh được những đứa trẻ còn đáng sợ hơn cả mãnh thú kia trước một bước.
Sau khi rời xa khỏi khu xác Phù Không Đĩnh, cậu bé cắm đầu chạy như điên, một mạch chạy đến sau một ngọn núi rác khác rồi chui vào một cái thùng sắt rỗng.
Đây chính là cái ổ nhỏ của hắn, là nơi trú mưa tránh gió.
Trong nhận thức của cậu bé, không gian nhỏ hẹp chưa đầy một mét vuông này chính là chốn thiên đường nơi hạ giới.
Hắn cẩn thận lấy gói giấy dầu ra, nín thở, với vẻ mặt thành kính như đang hành hương mà từ từ mở nó ra.
Bên trong gói giấy thế mà lại là một chiếc bánh mì!
Một chiếc bánh mì chỉ mới bị cắn một miếng!
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, hắn đã biết thứ này được gọi là bánh mì.
Hắn chưa bao giờ nhìn thấy một món ăn hoàn chỉnh như vậy ở bãi rác, nhưng lại hoàn toàn không nhớ ra được mình đã biết đến thứ gọi là bánh mì này ở đâu và khi nào.
Thực tế, đó chỉ là một chiếc bánh mì tròn bình thường.
Ở tầng trên của đại lục, ngay cả những người dân cùng khổ nhất cũng có thể cắn một miếng rồi vứt đi, giống như chiếc bánh trong tay cậu bé lúc này.
Nhưng ở bãi rác này, nó lại có thể đáng giá mấy mạng người.
Đưa lại gần, hắn có thể ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng của ngũ cốc, khiến hắn cảm thấy mọi đau đớn trên người như tan biến hết.
Hắn cẩn thận nâng niu chiếc bánh mì, không thể tin nổi mình lại có thể tìm thấy một báu vật như vậy.
Đây là mơ sao?
Một giọt máu từ vết thương trên tay hắn chảy ra, lăn xuống chiếc bánh mì.
Cậu bé kêu lên thất thanh, vội vàng chùi mạnh tay vào người, lau sạch tất cả vết máu và mồ hôi.
Hắn mếu máo, khi quay lại nhìn chiếc bánh mì thì đau khổ như thể thánh vật trong lòng vừa bị xúc phạm.
Lúc này, bụng cậu bé đột nhiên réo lên òng ọc, dạ dày hắn co thắt đau đớn để biểu thị sự khao khát của mình.
Vì thế, hắn xé miếng bánh mì bị dính máu ra, lấy hết can đảm, chuẩn bị đưa vào miệng.
Nhưng tay hắn bỗng dưng khựng lại giữa không trung.
Ngay bên ngoài thùng sắt, chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện một cô bé.
Nàng trông chỉ khoảng bốn năm tuổi, gương mặt nhỏ nhắn lem luốc vệt đen vệt xám, che hết cả màu da vốn có, nhưng những đường nét rõ ràng lại phác họa nên hình hài non nớt của một thiếu nữ tuyệt sắc trong tương lai.
Đặc biệt là đôi mắt to tròn lấp lánh của nàng đẹp lạ thường, ánh mắt linh động, cứ nhìn chằm chằm vào chiếc bánh mì trong tay cậu bé, không tài nào dời đi được.
Hắn vụt ngồi dậy, tay trái lặng lẽ nắm lấy một thanh sắt đã được mài nhọn một đầu.
Đây là phản ứng bản năng nhất của những kẻ sống ở bãi rác.
Khi thức ăn trong tay một người bị kẻ khác nhìn thấy, kết quả thường là một trận chém giết một mất một còn.
Cô bé không chạy trốn, đôi mắt nàng vẫn dán chặt vào chiếc bánh mì, không hề xê dịch.
Cậu bé từ từ buông thanh sắt trong tay xuống, do dự hồi lâu rồi mới hạ quyết tâm, chậm rãi xé chiếc bánh mì làm đôi, sau đó đưa một nửa cho cô bé.
Động tác của cậu bé rất chậm, tay hắn cũng run rẩy, trán thì lấm tấm mồ hôi.
Dạ dày và tất cả các vết thương trên người hắn đều đang dùng sự đau đớn tột cùng để phản kháng.
Nhưng rồi nửa chiếc bánh mì vẫn được đặt vào tay cô bé.
Cô bé dường như không tin vào mắt mình, nàng một tay nắm chặt bánh mì, tay kia dụi mắt thật mạnh, lúc này mới dám chắc không phải mình đang mơ.
Nàng bỗng liều mạng nhét bánh mì vào miệng.
Nửa cái bánh mì tròn còn to hơn cả nắm tay nàng thế mà chỉ vài miếng đã biến mất trong cái miệng nhỏ nhắn ấy, có lẽ còn chưa tới ba giây!
Sau khi ăn hết bánh mì, liếm sạch vụn bánh trên tay, cô bé mới ngẩng đầu lên, lần đầu tiên dời ánh mắt lên khuôn mặt cậu bé, nhìn kỹ một lúc rồi chạy đi như bay.
Cậu bé lúc này không biết trong lòng mình có cảm giác gì, càng không hiểu tại sao mình lại làm vậy, chỉ có thể uể oải ngồi xuống.
Có lẽ đôi mắt trong veo của cô bé đã chạm đến cảm xúc nào đó sâu trong đáy lòng hắn chăng?
Nhưng, cảm xúc lại là thứ kỳ quái gì chứ? Cậu bé dựa vào thành thùng sắt, cẩn thận xé một mẩu bánh mì nhỏ bằng móng tay, bỏ vào miệng.
Hắn không nuốt ngay mà chỉ ngậm đó, dùng đầu lưỡi để cảm nhận hương thơm thanh khiết của ngũ cốc.
Đúng lúc này, từ bên ngoài cái ổ nhỏ của hắn bỗng vang lên giọng nói non nớt của một cô bé: “Trên tay hắn có đồ ăn ngon!
Các ngươi đã hứa sẽ chia cho ta một nửa!”
Tim cậu bé lập tức chìm xuống đáy vực, hắn nhìn thấy mấy đứa trẻ lớn hơn đang đứng ở bên ngoài.


Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất