Chương 28: Có chừng có mực
Tần Khuynh Mâu nhìn vết thương trên người Hứa Vô Chu, nội tâm cũng không khỏi rung động.
Hóa ra hắn cũng bị tập kích, cũng bị thương, nhưng hắn không hề tỏ ra kích động, thậm chí chưa từng hé răng nửa lời. Thế mà khi nàng bị ám sát, hắn lại dám đối đầu với cả Thạch gia.
"Bây giờ... ta đã đủ tư cách đòi các ngươi một lời giải thích chưa?" Hứa Vô Chu lặp lại.
Tạ Quảng Bình lòng dạ rối bời, hắn không muốn tin Hứa Vô Chu. Nhưng khi nhìn thấy vết thương của hắn, y biết những gì Hứa Vô Chu nói tám chín phần mười là sự thật.
Nhưng đó là ba vị võ giả Hậu Thiên thất trọng, lại còn tu luyện chiến kỹ, mạnh hơn võ giả Hậu Thiên thất trọng bình thường rất nhiều. Cứ thế bị Hứa Vô Chu giết chết sao?
Vậy rốt cuộc Hứa Vô Chu mạnh đến mức nào? Chẳng lẽ hắn vẫn luôn che giấu thực lực?
Thạch Thịnh biết kế hoạch của Tạ Quảng Bình, gã âm trầm nhìn Hứa Vô Chu, vẻ mặt khó đoán.
"Ta không hiểu ngươi đang nói gì." Dù rất xót xa cho ba cường giả đã chết, nhưng Tạ Quảng Bình tuyệt đối sẽ không thừa nhận đã phái người đi ám sát Hứa Vô Chu.
Hứa Vô Chu cũng không bận tâm, hắn nhìn Thạch Thịnh, hỏi: "Ngươi thấy chuyện hôm nay nên giải quyết thế nào?"
"Ta đã nói, chuyện Tần điệt nữ bị ám sát không liên quan đến chúng ta. Ngược lại là ngươi, giết người của Thạch gia ta, coi Thạch gia ta dễ bị bắt nạt lắm sao!" Thạch Thịnh lạnh lùng nói.
"Vậy là không thương lượng được rồi." Hứa Vô Chu mỉm cười.
"Đây là Thạch gia, đừng tưởng có chút thực lực thì muốn làm gì thì làm. Thạch gia dù có yếu đến đâu, giết ngươi vẫn làm được." Thạch Thịnh lạnh giọng.
"Thật sao? Nếu đã không thể thương lượng, vậy nói nhiều vô ích, xem ai giết được ai."
Hứa Vô Chu vung kiếm chém về phía võ giả gần nhất, tốc độ ra kiếm cực nhanh. Võ giả này dù đã luôn đề phòng hắn nhưng vẫn không kịp lùi lại.
Hứa Vô Chu hung hăng bổ kiếm xuống, thanh trường kiếm mang theo sắc máu, chém ra tiếng gió gào thét, thanh trường kiếm trong tay Hứa Vô Chu lại mang theo khí thế của một cây búa tạ.
Võ giả kia vội vàng giơ binh khí lên đỡ, chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh kinh hoàng va vào binh khí của mình. Gã không tài nào giữ nổi, binh khí đập thẳng vào lồng ngực.
Cả người gã lúc này có cảm giác như bị một ngọn núi đập trúng, bay văng ra xa, đầu đập mạnh xuống đất, vỡ nát.
Thêm một võ giả nữa bị Hứa Vô Chu giết chết.
"To gan!"
Thạch Thịnh gầm lên, tay nắm chặt cương giản, huyết khí Hậu Thiên thất trọng đỉnh phong bùng nổ, huyết quang rực sáng. Gã dậm mạnh chân xuống đất, sàn nhà trong phạm vi mấy trượng tức thì nứt toác.
Mượn phản lực từ mặt đất, gã bay vọt lên, cương giản giáng xuống, hung hăng bổ thẳng vào đầu Hứa Vô Chu.
Gã nở một nụ cười dữ tợn, cương giản gào thét lao xuống, không khí bị khuấy động, rẽ sang hai bên.
Cây giản sắp đập trúng người Hứa Vô Chu thì hắn đột nhiên kéo Tần Khuynh Mâu lùi lại mấy bước, vừa vặn né được.
Cương giản nện vào vị trí Hứa Vô Chu vừa đứng, mặt đất nơi đó lập tức sụp xuống, bụi bay mù mịt.
Thạch Thịnh tấn công hụt, nhưng Hứa Vô Chu sẽ không bỏ qua cơ hội này. Trường kiếm trong tay hắn lập tức đâm tới.
Sau khi được lão giả chỉ điểm, Hứa Vô Chu đã để tâm hơn đến Tịch Diệt Kiếm. Vốn là thứ đã khắc sâu trong linh hồn, Hứa Vô Chu đương nhiên làm quen rất nhanh.
Đương nhiên hắn sẽ không sử dụng Tịch Diệt Kiếm, một kiếm đó tuy mạnh nhưng thi triển xong sẽ khiến hắn kiệt sức. Hắn không muốn trở thành tấm bia sống cho người khác nhắm vào.
Nhưng Tịch Diệt Kiếm cũng được tạo thành từ nhiều kiếm chiêu, những chiêu thức này khi thi triển riêng lẻ cũng là những võ kỹ không tồi.
Kết hợp với Tịch Diệt Kiếm Ý để thi triển, chúng không hề thua kém chiến kỹ nhất phẩm.
Trước đây Hứa Vô Chu không để ý đến Tịch Diệt Kiếm, cũng không nghĩ đến việc khống chế kiếm ý, nên nó thường tự phát một cách ngẫu nhiên. Nhưng bây giờ hắn đang làm quen với Tịch Diệt Kiếm, thứ đã khắc sâu trong linh hồn, tự nhiên nắm giữ cực nhanh.
Hứa Vô Chu khống chế kiếm ý rất tốt, dung nhập vào trong kiếm mà không hề bị rò rỉ ra ngoài, người tu hành bình thường căn bản không thể nhận ra hắn có võ ý.
Một kiếm đâm ra, thân kiếm đi đến đâu liền mang theo kình khí xé gió đến đó.
Kiếm này vô cùng xảo quyệt và tàn nhẫn, mang theo huyết khí mạnh mẽ, đâm thẳng vào yếu hại của đối phương.
Thạch Thịnh cũng là một nhân vật sừng sỏ, đối mặt với một kiếm như vậy của Hứa Vô Chu, gã không hề hoảng sợ mà nhanh chóng thu cương giản về, trong tay xuất hiện một đạo minh văn, minh văn dung nhập vào cương giản để đỡ lấy trường kiếm của Hứa Vô Chu.
Trường kiếm đâm vào cương giản, Thạch Thịnh kêu lên một tiếng đau đớn, chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh bá đạo ập tới, chấn cho huyết khí của gã cuộn trào dữ dội.
Gã liên tục lùi lại, lúc này mới miễn cưỡng hóa giải được luồng sức mạnh đó.
Thạch Thịnh kinh hãi trong lòng, có chút không dám tin. Gã là thất trọng đỉnh phong, chỉ thiếu chút nữa là bước vào bát trọng Hậu Thiên. Nhưng lần giao đấu này cho gã biết, sức mạnh của Hứa Vô Chu không hề thua kém gã.
Hơn nữa, tên này cũng có chiến kỹ.
Thạch Thịnh không thể chấp nhận được sự thật này, gã tự nhận ở cảnh giới thất trọng không ai là đối thủ của mình, cho dù đối mặt với võ giả Hậu Thiên bát trọng, gã cũng thắng nhiều thua ít.
"Tên này... đã che giấu thực lực, chắc chắn hắn đã đạt tới bát trọng, thậm chí còn cao hơn."
Có thể áp chế được kẻ được mệnh danh là đệ nhất nhân thất trọng của thành Lâm An như gã, nếu không có thực lực từ bát trọng trở lên thì không thể nào.
Hứa Vô Chu mặc kệ Thạch Thịnh nghĩ gì, trường kiếm không ngừng đâm tới.
Mặc dù đều là những chiêu thức đơn giản, nhưng khi kết hợp với kiếm ý, mỗi chiêu đều bộc phát như chiến kỹ, liên miên không dứt, công kích khiến người ta kinh hãi, chỉ có thể thấy một thanh kiếm bọc trong huyết khí không ngừng đâm ra những tiếng nổ.
Thạch Thịnh nghênh chiến Hứa Vô Chu, gã vận dụng chiến kỹ. Sức mạnh toàn diện bộc phát, nhưng trong tình huống này, gã vẫn bị Hứa Vô Chu áp chế.
Sau mỗi lần giao đấu, gã đều bị đánh lui liên tục. Nếu không phải gã cũng là người từng trải qua chiến trường, kinh nghiệm dày dặn, e rằng đã sớm bại trận.
Nhưng dù vậy, gã cũng liên tiếp gặp nguy hiểm.
"Sao có thể?"
Nhiều người nuốt nước bọt, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt.
Đó là Thạch Thịnh, gia chủ Thạch gia của thành Lâm An, một cường giả lừng lẫy ở đây. Bây giờ lại bị Hứa Vô Chu đè ra đánh? Bị cái tên từng bị chửi là phế vật này đè ra đánh?
Sắc mặt của Tạ Quảng Bình, Mao Vĩnh Lượng và Lý Khanh Phỉ càng lúc càng khó coi. Nhìn Hứa Vô Chu lúc này bộc phát, dường như chỉ mới thông bảy kinh mạch.
Nhưng bọn họ không tin, bảy kinh mạch sao có thể có lực lượng hùng hậu như vậy? Sự tích lũy của Thạch Thịnh vượt xa võ giả Hậu Thiên thất trọng bình thường.
"Tên này chắc chắn đã đả thông tám kinh mạch rồi." Ba người đưa ra kết luận.
"Ba võ giả thất trọng mà ngươi phái đi cũng vì đánh giá thấp hắn nên mới bị giết. Bây giờ hắn vẫn che giấu thực lực, chắc chắn là muốn gài bẫy người khác, đúng là một tên tiểu nhân âm hiểm." Mao Vĩnh Lượng hung hăng nói.
Lý Khanh Phỉ cũng gật đầu, sau đó hỏi Tạ Quảng Bình: "Có nhìn ra thực lực đại khái của hắn không?"
Tạ Quảng Bình lắc đầu, Hứa Vô Chu thể hiện ra chính là đã đả thông bảy kinh mạch, nếu không phải lực lượng hùng hậu để lộ sơ hở, y sẽ chỉ cho rằng đối phương chỉ là thất trọng.
"Tên này, sẽ không đạt tới cửu trọng chứ." Mao Vĩnh Lượng đột nhiên nói.
Lý Khanh Phỉ lắc đầu: "Không thể nào, bát trọng còn có khả năng, cửu trọng cần phải tám mạch tuần hoàn, hắn không thể nào đạt tới được."
"Cũng chưa chắc, tên này chịu nhục lâu như vậy, nói không chừng đã đạt tới cửu trọng rồi."
... Hai người đang bàn tán.
Trong sân, Thạch Thịnh bị Hứa Vô Chu một kiếm đâm trúng đùi, trên đùi xuất hiện một lỗ máu. Nhân cơ hội này, trường kiếm của Hứa Vô Chu thừa thắng xông lên, đâm thẳng vào yếu hại của Thạch Thịnh.
Thạch Thịnh cố nén cơn đau dữ dội, lăn một vòng trên đất để né tránh đòn tấn công này.
"Học chó lăn đất cũng không giúp ngươi thoát được đâu." Hứa Vô Chu hừ lạnh.
Tạ Quảng Bình thấy Hứa Vô Chu muốn tiếp tục lao lên giết, y đương nhiên không thể trơ mắt nhìn người trung thành của Tạ gia bị giết. Y bộc phát sức mạnh, đột nhiên chộp lấy Thạch Thịnh, kéo gã ra xa, chắn trước mặt Hứa Vô Chu.
"Hứa Vô Chu, phải có chừng có mực." Tạ Quảng Bình lạnh lùng quát.