Võ Ánh Tam Thiên Đạo

Chương 08: Thực lực bộc phát

Chương 08: Thực lực bộc phát


Lần nữa trở lại Võ Đường, trời chiều đã buông xuống, các đệ tử cũng đã rời đi. Hứa Vô Chu cố ý liếc nhìn kho binh khí, trên cửa chính đã có thêm một chiếc khóa thật to.
"Khóa cửa lại rồi đi luôn sao?"
Hứa Vô Chu vốn tưởng sau khi mất vũ khí một lần, bọn họ sẽ cử người ở lại canh giữ, nhưng không ngờ chỉ khóa cửa lại rồi đi thẳng?
"Đây là xem thường ai chứ." Hứa Vô Chu rất bất mãn, chỉ với chút thủ đoạn cỏn con này mà đòi ngăn cản thuật trộm cắp siêu phàm của mình sao? Bọn họ quá vũ! nhục! người ta!!
Thế nên, Hứa Vô Chu lại một lần nữa đi về phía kho vũ khí. Bát đen vừa chạm vào ổ khóa sắt, nó liền bị nuốt chửng ngay lập tức.
Kho vũ khí đã được lấp đầy, Hứa Vô Chu đương nhiên không khách sáo, trực tiếp dùng bát đen nuốt sạch. Chất lỏng trong bát đen biến thành 71 giọt.
Nhìn kho vũ khí trống rỗng, Hứa Vô Chu thầm nghĩ: "Ngày mai các ngươi sẽ biết, Thần Trộm không thể khinh nhờn."
Võ Đường vắng tanh, Hứa Vô Chu ngồi xuống một bệ đá, tâm niệm chìm vào trong chiếc bát đen. Dưới sự khống chế của hắn, một giọt chất lỏng từ trong bát tiến vào cơ thể.
Cảm giác vẫn như lần trước, kiếm ý dung hợp với chất lỏng màu đỏ sẫm, hóa thành một dòng nước ấm chảy khắp toàn thân. Hứa Vô Chu cảm nhận rõ ràng một cảm giác khoan khoái dễ chịu.
Khi chất lỏng màu đỏ sẫm và kiếm ý không ngừng dung nhập vào cơ thể, khí huyết của hắn bắt đầu tăng vọt điên cuồng. Nếu ví cơ thể hắn như một hồ nước, thì huyết khí do chất lỏng màu đỏ sẫm sinh ra chính là dòng suối, không ngừng chảy vào cơ thể, khiến nước trong hồ dâng lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Mười giọt đã khiến cơ thể Hứa Vô Chu có một sự biến đổi. Hắn biết, đây là cảnh giới đang tăng lên.
10 giọt, tứ trọng!
20 giọt, ngũ trọng!
30 giọt, lục trọng!
40 giọt, thất trọng!
50 giọt, bát trọng!
60 giọt, cửu trọng!
Một sự tăng tiến khó có thể tưởng tượng, ai tu hành mà được như thế này chứ? Người bình thường đều phải tích lũy huyết khí từng chút một mới có thể đột phá, còn Hứa Vô Chu... lại trực tiếp để huyết khí chảy vào như suối. Đây quả thực là nghịch thiên!
Nửa ngày, không, có lẽ còn chưa đến nửa ngày, hắn đã từ một kẻ trói gà không chặt trở thành người sở hữu cửu ngưu chi lực.
Lúc này, hắn cảm giác nếu toàn bộ sức mạnh trong cơ thể bộc phát ra, e rằng đủ để đá nát cả thép.
"Chất lỏng do bát đen sinh ra có thể tăng cảnh giới nhanh như vậy, thật quá đáng sợ." Nội tâm Hứa Vô Chu vẫn không thể bình tĩnh. Ai tu hành mà được thế này? Hắn nuốt nước bọt, năng lực kinh khủng này khiến hắn có chút khô miệng đắng lưỡi.
Đương nhiên, Hứa Vô Chu cũng rất vui mừng. Điều này chẳng khác nào mở hack cho con đường tu hành của hắn. Như vậy, hắn còn sợ không đuổi kịp người khác sao?
"Khí Huyết cảnh cửu trọng, trong số các đệ tử Võ Đường, hẳn là có thể lọt vào top năm." Hứa Vô Chu lẩm bẩm. Theo ký ức, số đệ tử Võ Đường đạt tới Khí Huyết cảnh cửu trọng không quá năm người. Khí Huyết cảnh cửu trọng, trong thế hệ trẻ của thành Lâm An cũng được xem là một nhân vật có máu mặt. Có thể tiến vào Hậu Thiên cảnh đã được coi là ưu tú, dù sao gia chủ của sáu đại thế gia cũng chỉ mới là Tiên Thiên cảnh.
Với thực lực hiện tại của hắn, trong thế hệ trẻ ở thành Lâm An, cũng không phải là kẻ mất mặt.
Đương nhiên, Hứa Vô Chu không biết rằng, Khí Huyết cảnh cửu trọng của hắn đã sở hữu cửu ngưu chi lực, trong khi những người tu hành khác phải đến Hậu Thiên cảnh mới có thể đạt được sức mạnh này.
Cơ thể được nuôi dưỡng bằng kiếm ý, sao có thể so sánh với những người tu hành bình thường được!
Hứa Vô Chu lại nghĩ, Tần Lập và gia chủ sáu đại thế gia cũng chỉ là Tiên Thiên cảnh, nếu hắn kiếm thêm một ít kim loại, chẳng phải sẽ rất nhanh đạt tới Tiên Thiên cảnh hay sao.
Nghĩ đến đây, Hứa Vô Chu càng thêm mong chờ vạn lượng bạc trắng kia.
Cảm nhận trong bát đen vẫn còn 11 giọt chất lỏng, Hứa Vô Chu đang định xem có nên tiếp tục hấp thu hay không thì tai hắn đột nhiên giật giật. Hắn nhìn về một hướng, thấy hai người đang lén lén lút lút lẻn vào Võ Đường.
Dưới ánh trăng, Hứa Vô Chu nhận ra hai người này. Đó là hai anh em Thạch Lỗi và Thạch Sâm, con cháu một tiểu thế gia ở thành Lâm An, cũng là hồ bằng cẩu hữu của Hứa Vô Chu. Lúc hắn còn là một tên phá gia chi tử, hai người này rất thích bám theo sau đuôi hắn. Về sau, khi tài sản Hứa gia bị Tần Lập tiếp quản, hai kẻ này cũng không bao giờ tìm hắn nữa.
"Bọn họ đến đây làm gì?"
Hứa Vô Chu đang nghi hoặc thì hai anh em Thạch Lỗi, Thạch Sâm cũng đã thấy hắn dưới ánh trăng. Cả hai mừng rỡ, nhanh chóng tiến lên, một trước một sau vây Hứa Vô Chu vào giữa, rút trường đao sau lưng ra.
Dù có ngốc đến đâu, Hứa Vô Chu cũng nhìn ra bọn họ không có ý tốt. Hắn cau mày hỏi: "Các ngươi muốn làm gì?"
"Hì hì, có trách thì hãy trách Tần Lập. Ngươi làm ra chuyện cầm thú như vậy mà Tần Lập cũng không giết ngươi, vậy thì đành để bọn ta ra tay thôi." Thạch Lỗi nói.
Hứa Vô Chu nhíu mày: "Các ngươi do Lâm Thanh Từ phái tới?"
"Tiểu nha đầu đó sao có thể mời được bọn ta. Cũng vì ả làm việc không cẩn thận, nên hôm nay bọn ta mới phải đến giết ngươi." Thạch Sâm khẽ nói.
"Các ngươi muốn giết ta?" Hứa Vô Chu nhìn hai người, cơ thể hơi căng lên.
"Sao nào? Bất ngờ lắm à? Ngươi thật sự cho rằng trước đây bọn ta ăn chơi trác táng cùng ngươi là coi ngươi là anh em thật sao? Chẳng qua bọn ta thấy có một thằng ngốc sẵn lòng bao ăn bao uống, tội gì không đi." Thạch Lỗi cười khẩy.
Hứa Vô Chu nhìn bọn họ, nói: "Đúng là có chút bất ngờ. Nhưng điều bất ngờ hơn là, nếu không phải Lâm Thanh Từ thì ai muốn giết ta? Tạ Quảng Bình?"
"Chuyện đó ngươi không cần biết. Nể tình xưa, bọn ta mới nói nhảm với ngươi vài câu. Nếu ngươi thức thời thì tự kết liễu đi, đỡ bẩn tay bọn ta." Thạch Lỗi vung đao, giọng âm u nói với Hứa Vô Chu.
"Các ngươi tự tin có thể giết được ta như vậy sao? Sao không nghĩ là ta sẽ giết các ngươi?" Hứa Vô Chu hỏi lại.
"Ha ha ha!" Hai người như nghe được chuyện cười lớn nhất thiên hạ, cười nghiêng ngả. Bọn họ đã ăn chơi sa đọa cùng Hứa Vô Chu không biết bao nhiêu lần, quá quen thuộc với kẻ này rồi, một tên ngay cả gà cũng bóp không chết. Bọn họ không tài nào hiểu nổi, thằng ngốc này mỗi ngày lấy tự tin từ đâu ra vậy?
"Đến đây, đao cho ngươi này, tới giết bọn ta đi." Thạch Lỗi vừa cười lớn vừa ném con đao trong tay xuống trước mặt Hứa Vô Chu. "Ha ha ha, ngươi nhấc nổi đao không?"
Hứa Vô Chu biết mình là một kẻ vô dụng trong mắt mọi người, nhưng không ngờ lại phế vật đến mức bị người ta khinh thường như vậy. Có kẻ đến giết mình mà lại ném cả đao xuống chân bảo mình giết lại.
Đúng là khốn nạn hết sức!
"Ha ha ha, nhặt đao lên đi chứ! Nào, chém vào người ta đây này, chém chết ta đi, xem như ngươi giỏi." Thạch Lỗi vừa đi về phía Hứa Vô Chu vừa nói. Trước đây bọn họ rất thích trêu chọc thằng ngốc này, đó là niềm vui của họ.
Một tên phế vật, dù có để hắn chém cũng chẳng trúng được mình.
"Còn đứng đực ra đó làm gì? Mau tới giết ta đi chứ." Thạch Lỗi tiến về phía Hứa Vô Chu, chỉ tay vào hắn cười nói: "Phế vật, lẽ nào ngươi ngay cả chém người cũng không dám? Cũng phải, ngươi đến máu còn chẳng dám nhìn cơ mà."
"Ồ, còn giơ được đao lên cơ đấy. Sao nào? Bị ta chọc tức nên muốn chém ta à? Ha ha, chém nhanh cho ta xem nào! Ngươi có dám không? Không dám thì nói một tiếng, để ta đi tới trước mặt cho ngươi chém nhé?"
Hứa Vô Chu bị Thạch Lỗi mắng đến đỏ mặt: Phải vô năng đến mức nào mới bị người ta sỉ nhục, chế giễu như vậy chứ? Thật mất mặt!
Thấy Hứa Vô Chu đỏ mặt, Thạch Lỗi cười càng thêm khoái trá: "Bị nói trúng tim đen nên đỏ mặt rồi à? Hứa Vô Chu, trước khi ngươi chết, bọn ta sẽ nói cho ngươi biết sự thật. Trong mắt bọn ta, ngươi còn không bằng một con chó bệnh, ngu như một con giòi. Sao nào? Giơ cao thế làm gì, chém vào người ta đi chứ..."
Thạch Lỗi vẫn đang mỉa mai, thấy Hứa Vô Chu chém một đao xuống, mặt hắn vẫn lộ vẻ khinh thường. Một nhát đao như vậy, hắn có thể dễ dàng né được.
Thế nhưng, khi lưỡi đao hạ xuống được nửa đường, tốc độ đột nhiên tăng vọt. Tốc độ này nhanh đến mức khiến Thạch Lỗi biến sắc. Hắn kinh hãi muốn lùi lại, nhưng đã không kịp, chỉ có thể đưa tay ra đỡ.
"A!" Một tiếng hét thảm vang lên, máu tươi bắn ra, một cánh tay bị chém đứt lìa. Thạch Lỗi đau đớn lăn lộn trên mặt đất.
Ngay lúc này, Hứa Vô Chu bước lên một bước, dùng chân hung hăng giẫm lên đầu đối phương, mũi chân dùng sức, đâm thẳng vào mặt hắn.
"Từ trước đến nay chưa từng thấy ai lại tha thiết cầu người khác chém mình như vậy. Nguyện vọng thế này, sao ta có thể không thỏa mãn cho được."
Vừa nói, Hứa Vô Chu lại dồn thêm sức vào chân, máu tươi từ mặt đối phương tuôn ra.


Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất