Vô Địch Bắt Đầu Từ Max Cấp Thuộc Tính

Chương 3: Là do ngươi kiến thức nông cạn

Chương 3: Là do ngươi kiến thức nông cạn
Nghe Lục Thừa Hồi nói vậy, lại thấy Trường Nguyệt Chân Nhân cứ thế lao ra ngoài với tốc độ nhanh đến mức khiến người ta sững sờ, sắc mặt Cẩu Thăng Thiên có chút khó coi, đoạn lắc đầu như trống bỏi:
"Không thể nào, Tề Vân phong làm sao có thể bùng phát ra uy lực chỉ có ở võ kỹ Thiên cấp được? Chẳng lẽ có kẻ xông vào Thượng Nguyên tông?"
"Không, bao nhiêu năm qua, Thượng Nguyên tông tuy đã sa sút nhưng đại trận hộ sơn vẫn luôn nguyên vẹn, căn bản không thể có ai xông vào được. Lẽ nào... Tề Vân phong thật sự có đệ tử tu luyện thành công võ kỹ Thiên cấp?"
Lục Thừa Hồi cười ha hả nói: "Phải hay không, đến xem là biết!"
Hai người cùng hướng về phía Tề Vân phong, đi trên đường mà không thấy bóng dáng Trường Nguyệt Chân Nhân đâu, Cẩu Thăng Thiên cười lạnh một tiếng: "Bao nhiêu năm rồi mà sư muội vẫn không bỏ được cái tính lỗ mãng, cố chấp như một đứa trẻ."
Lúc này, trên Trường Nguyệt phong cạnh Tề Vân phong, gió lộng trên đài vẫn như xưa. Liễu Nhược Ngưng thu kiếm lại, đứng lặng, lôi quang đầy trời dần thu lại, dư âm còn vang vọng mãi.
Mà Dương Chân lúc này trong lòng kinh ngạc không thôi, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn bằng uống cạn chén trà, hắn thế mà đã đột phá đến cảnh giới Ngưng Nguyên Kỳ tam trọng.
Thượng Nguyên Cổ Kinh đã được hắn nâng cấp thành công pháp Thiên cấp, phẩm cấp cao hơn rất nhiều, nhưng Dương Chân chưa từng nghe nói hay thấy qua công pháp Thiên cấp nào lại có tốc độ tu luyện nhanh đến vậy.
Thật quỷ dị, nhưng mà... sướng!
Chân nguyên giữa không trung tựa như từng dòng suối nhỏ, bị thứ gì đó hút tới rồi chảy vào cơ thể hắn. Trong phút chốc, chân nguyên trong người hắn cuộn trào như sóng biển, không chỉ nâng cao thực lực mà còn triệt để tẩy kinh phạt tủy cho cơ thể hắn một lần.
Cái tư chất tu luyện này, cái tốc độ tu luyện này, quả đúng là bật hack!
"Sư đệ!" Một tiếng reo vui mừng rỡ truyền đến.
Thân thể mềm mại như không xương của Liễu Nhược Ngưng bỗng nhiên lao vào lòng Dương Chân, mang theo một làn hương thơm thoang thoảng.
"Ta thành công rồi, ta thành công rồi!" Liễu Nhược Ngưng cười khúc khích, giọng trong trẻo êm tai như tiếng chuông bạc giữa núi rừng không người, trong mắt lấp lánh vẻ hưng phấn.
Dương Chân híp mắt, hai tay nào còn khống chế được, vòng qua eo Liễu Nhược Ngưng, di chuyển từ trên xuống dưới, cảm nhận một xúc cảm chưa từng có.
Liễu Nhược Ngưng tuy ngày nào cũng tu luyện nhưng làn da vẫn mịn màng như ngọc, thân thể vừa dẻo dai vừa mềm mại. Ôm một nữ nhân như vậy vào lòng, cho dù là Dương Chân, người đã kinh qua vô số mỹ nữ 2D lẫn 3D, cũng không khỏi tâm viên ý mã.
"Đây là Phong Lôi Kiếm sao?" Liễu Nhược Ngưng vừa mừng vừa sợ: "Phong Lôi Kiếm từ lúc nào lại có uy lực như thế này? Đây... đây là võ kỹ Thiên cấp!"
Liễu Nhược Ngưng phản ứng lại, kinh hô một tiếng, không dám tin nhìn Dương Chân.
Nếu Dương Chân truyền cho nàng không phải Phong Lôi Kiếm mà là một công pháp khác không có trong Thượng Nguyên tông, Liễu Nhược Ngưng sẽ vô cùng lo lắng. Nhưng Phong Lôi Kiếm thì khác, võ kỹ này gần như đệ tử Thượng Nguyên tông nào cũng tu luyện, chỉ là phiên bản Dương Chân truyền cho nàng có chút kỳ quái, kinh mạch vận chuyển chân nguyên không những khác biệt mà còn cực kỳ phức tạp, chảy xiết như sông dài, không ngờ uy lực bộc phát ra lại kinh khủng đến thế.
Dương Chân hít sâu một hơi, có chút khó chịu nói: "Sư tỷ, ta không thở được."
Liễu Nhược Ngưng kêu lên một tiếng, cúi đầu thấy mặt Dương Chân đang vùi vào giữa hai ngọn núi của mình, mặt nàng lập tức đỏ bừng như mây ráng, lúc này mới nhận ra mình đã quá phấn khích, vội vàng đẩy Dương Chân ra.
Tu luyện thành công võ kỹ Thiên cấp, dù tu vi của nàng không bằng Đoạn Lãng Tài, cũng có sức đánh một trận, hơn nữa còn có phần thắng. Trong cơn hưng phấn này, Liễu Nhược Ngưng đã sớm quên mất nam nữ khác biệt.
Vui quá đi mất!
Tất cả sự thay đổi này đều do sư đệ Dương Chân mang lại cho nàng.
Dương Chân nhìn Liễu Nhược Ngưng, sắc mặt bỗng nhiên biến đổi, làm Liễu Nhược Ngưng giật mình, vội hỏi: "Sư đệ, ngươi sao thế? Chẳng lẽ võ kỹ Thiên cấp này không phải Phong Lôi Kiếm, là ngươi trộm được?"
Trộm được?
Dương Chân nhếch miệng, nói: "Trộm cái gì mà trộm, ta chỉ là đột nhiên thông suốt, cảm thấy Phong Lôi Kiếm hình như còn có thể luyện như vậy. Vốn định tự mình thử trước rồi mới truyền cho ngươi, ai ngờ lại bắt gặp ngươi đang làm chuyện điên rồ ở đây."
"Cái gì?" Liễu Nhược Ngưng mở to hai mắt: "Nhưng mà... nhưng mà ngay cả chưởng môn sư tôn người..."
"Đó là do họ kiến thức nông cạn..." Dương Chân bĩu môi, nhưng rồi sắc mặt lại biến đổi: "Thôi chết, ta phải đi nặng!"
Nói xong, Dương Chân kẹp mông co giò chạy biến như một làn khói.
Mẹ kiếp, không phải nói tẩy kinh phạt tủy sẽ thải ra rất nhiều tạp chất màu đen qua da sao? Sao mình không những không thải ra tạp chất mà bụng lại đau thế này?
Liễu Nhược Ngưng nghe nửa câu đầu của Dương Chân, kinh ngạc đến mở to hai mắt. Cái gì gọi là cảm thấy Phong Lôi Kiếm còn có thể luyện như vậy?
Phong Lôi Kiếm đã tồn tại ở Thượng Nguyên tông lâu như vậy, ngay cả khai phái tổ sư cũng chưa từng sửa đổi qua, huống chi là người khác. Chưa từng nghe nói ai dám tùy tiện sửa đổi công pháp, lỡ một cái là mất mạng như chơi.
Vậy mà Dương Chân, không những sửa thật, mà còn vô tình đổi nó thành công pháp Thiên cấp?
Chẳng lẽ... sư đệ mới là thiên tài ngàn năm có một?
Nhìn bóng lưng chạy như bị ma đuổi của Dương Chân, Liễu Nhược Ngưng đỏ mặt rồi bật cười thành tiếng.
Dương Chân đi không bao lâu, Trường Nguyệt Chân Nhân liền đến Trường Nguyệt phong, thấy Liễu Nhược Ngưng đang ngẩn người, gọi nửa ngày không thấy phản ứng, lập tức lo lắng. Vừa định đưa tay vỗ vai nàng, Liễu Nhược Ngưng bỗng giật mình tỉnh lại, kinh hô: "Sư tôn?"
Trường Nguyệt Chân Nhân vẻ mặt kỳ quái nhìn Liễu Nhược Ngưng, hỏi: "Vừa rồi nơi này có một luồng dao động sức mạnh của võ kỹ Thiên cấp, con có biết là chuyện gì không?"
"Là... là... đệ tử đang tu luyện võ kỹ ạ!" Liễu Nhược Ngưng nói thật.
Lục Thừa Hồi và Cẩu Thăng Thiên đang đi tới đây cùng lúc chấn động, nhất là Cẩu Thăng Thiên, dưới chân lảo đảo, vấp phải một hòn đá mà ngày thường tuyệt đối không thể nào vấp phải.
Đi tới bên cạnh Liễu Nhược Ngưng, Cẩu Thăng Thiên trầm giọng nói: "Ngươi có biết tự ý tu luyện công pháp võ kỹ của phái khác là tội gì không?"
Nghe vậy, Liễu Nhược Ngưng trong lòng run lên. Tự ý tu luyện công pháp võ kỹ của phái khác, nhẹ thì bị trục xuất khỏi sư môn, nặng thì bị thanh lý môn hộ, tội nghiệt nặng nề.
Sắc mặt Lục Thừa Hồi và Trường Nguyệt Chân Nhân cũng có chút khó coi. Không phải họ không đủ thông minh hay dễ hiểu lầm, mà sự thật là Thượng Nguyên tông không thể nào có được công pháp Thiên cấp.
Bây giờ Liễu Nhược Ngưng tu luyện võ kỹ Thiên cấp, không phải là công pháp của phái khác thì là gì?
Trường Nguyệt Chân Nhân liếc Cẩu Thăng Thiên một cái, đi đến bên cạnh Liễu Nhược Ngưng, thở dài nói: "Nhược Ngưng, nói cho sư phụ biết, con đã tu luyện võ kỹ gì? Chỉ cần không phải bàng môn tà đạo, sư phụ sẽ làm chủ cho con!"
Nghe vậy, trong mắt Liễu Nhược Ngưng lóe lên một tia cảm động, nàng cúi đầu nói: "Sư tôn, đệ tử tu luyện là Phong Lôi Kiếm!"
"Hỗn xược!" Cẩu Thăng Thiên nghe vậy tức đến trừng mắt, nhìn chằm chằm Liễu Nhược Ngưng nói: "Phong Lôi Kiếm ngươi và ta đều biết, làm sao có thể là võ kỹ Thiên cấp được?"
Ngay cả sắc mặt Trường Nguyệt Chân Nhân cũng có chút khó coi. Phong Lôi Kiếm bà quá quen thuộc, quen thuộc đến mức biết rõ từng tia chân nguyên lưu chuyển nhỏ nhất của nó. Liễu Nhược Ngưng rõ ràng đang nói dối, nhưng bà lại thấy hơi nghi hoặc, lời nói dối này có vẻ kỳ quặc, mà Liễu Nhược Ngưng cũng không giống đang nói dối.
"Đó là do ngươi kiến thức nông cạn..." Liễu Nhược Ngưng cảm thấy có chút oan ức, vô thức nói lại lời của Dương Chân.
"Ngươi..." Cẩu Thăng Thiên sững người, tức đến hổn hển chỉ vào Liễu Nhược Ngưng.
"Được rồi, Nhược Ngưng, con hãy thi triển lại Phong Lôi Kiếm một lần nữa!" Tông chủ Lục Thừa Hồi trầm giọng nói.
Cẩu Thăng Thiên hai mắt sáng lên, đúng vậy, thi triển lại một lần là biết ngay. Muốn dùng cách này để trốn tránh lời cầu hôn sao?
Phong Lôi Kiếm ta đây đã luyện mấy chục năm, chưa bao giờ phát huy ra được uy lực của võ kỹ Thiên cấp. Ta thật sự là kiến thức nông cạn, ha ha!
Liễu Nhược Ngưng gật đầu, thần sắc ngưng trọng, trường kiếm trong tay vang lên như rồng ngâm hổ gầm, sấm sét cuồn cuộn.
Mắt và miệng của ba người Cẩu Thăng Thiên cứ thế mở to dần, to dần.




Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất