Chương 6: Không được phép sỉ nhục gia gia của ta
Nghe nữ tử họ Phương nói, Dương Chân âm thầm chuẩn bị sẵn sàng liều mạng, vận chuyển Thượng Nguyên Cổ Kinh, nhưng vẻ mặt lại bình thản như không.
Hắn chậm rãi xoay người, ánh mắt sâu thẳm xa xăm, trên mặt mang một nụ cười như có như không đầy cổ quái, khiến người ta không sao đoán được.
"Đạo khả đạo, phi thường đạo. Thiên chi đạo, lấy chỗ thừa bù chỗ thiếu. Hữu bằng tự viễn phương lai..."
Dương Chân nói năng vớ vẩn một cách nghiêm túc, trên mặt lóe lên vẻ đạo mạo, rồi đột nhiên toàn thân chấn động.
Ầm!
Một luồng khí tức kinh khủng bùng nổ quanh người Dương Chân, tiếng trời vang vọng, mang theo uy thế huy hoàng của đất trời, khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Vô số đường vân thiên địa lấp lánh ánh huỳnh quang lượn lờ xung quanh, tựa như một vòng xoáy, chân nguyên cuồng bạo mà mãnh liệt. Thượng Nguyên Cổ Kinh trong cơ thể Dương Chân vậy mà lại vận chuyển điên cuồng theo một phương thức khác lạ.
Dương Chân giật nảy mình, vội vàng muốn kéo luồng chân nguyên như ngựa hoang thoát cương kia trở về, nhưng ngay sau đó, hắn lại trợn mắt há mồm.
Thượng Nguyên Cổ Kinh vậy mà đã đột phá khỏi phạm trù thiên cấp công pháp, đạt đến linh cấp!
Thế này... thế này cũng được à?
Nhìn vòng xoáy chân nguyên kinh khủng cùng những đường vân thiên địa huyền diệu bí ẩn xung quanh, đừng nói là ba người Đoạn Lãng Tài, ngay cả chính Dương Chân cũng có chút ngơ ngác.
Dương Chân tuy miệng nói hươu nói vượn, nhưng trong đầu lại toàn là nội dung của Đạo Đức Kinh, và khi những nội dung này kết hợp với Thượng Nguyên Cổ Kinh, vậy mà lại tình cờ tấn cấp!
Đây đúng là niềm vui bất ngờ, Dương Chân mừng như điên, vội vàng ngồi xuống cảm ngộ sự thay đổi của Thượng Nguyên Cổ Kinh.
Vốn dĩ Thượng Nguyên Cổ Kinh chỉ vận hành trong 16 kinh mạch, giờ đây lại như sông lớn cuồn cuộn, điên cuồng chảy trong gần 30 kinh mạch của Dương Chân. Một luồng khí tức kinh khủng cuồng bạo tuôn ra, khí thế trên người Dương Chân tăng vọt, tu vi cũng theo đó mà đột ngột tăng mạnh.
Ba người Đoạn Lãng Tài trợn mắt há mồm, mắt miệng càng lúc càng mở to, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn Dương Chân, tràn đầy hoảng sợ.
Thiên địa dị tượng kinh khủng như vậy, đừng nói là tận mắt thấy, ngay cả nghe cũng chưa từng nghe qua.
Bất kể là Thượng Nguyên tông hay Thị Kiếm Môn, ngay cả một bản thiên cấp công pháp cũng không có, chưa từng thấy qua uy lực kinh khủng của linh cấp công pháp. Đối mặt với sự bạo động của nguyên khí cuồng bạo như thế, cả ba người đều kinh hãi nhìn Dương Chân như thấy Thiên Nhân.
Dương Chân cất tiếng cười ha hả, sảng khoái đến tột cùng. Lần này không phải giả vờ, mà là thật sự vui muốn chết.
Với tư chất nghịch thiên, ngộ tính của Dương Chân vốn đã vượt xa người thường quá nhiều, nay lại lĩnh ngộ được Đạo Đức Kinh vốn không tồn tại ở U Châu đại lục, sự kết hợp của cả hai lập tức đưa Thượng Nguyên Cổ Kinh lên một tầm cao mới!
Gần như chỉ trong nháy mắt, cảnh giới của Dương Chân đã nhảy vọt lên Ngưng Nguyên Kỳ lục trọng, hơn nữa còn đang tăng lên nhanh chóng.
Dương Chân như kẻ say rượu cất tiếng ca vang, phóng khoáng ngời ngời, đưa tay vốc một ngụm Tẩy Linh Tủy rồi ngửa đầu uống cạn, tiếng cười ha hả không dứt bên tai.
"Vô danh, khởi nguyên của vạn vật; hữu danh, mẹ của vạn loài. Thường vô dục để thấy cái vi diệu, thường hữu dục để thấy cái giới hạn..."
Cảm tạ Lão Tử vĩ đại đã sáng tác ra một tuyệt tác kinh tài tuyệt diễm như vậy!
Sau khi Dương Chân uống Tẩy Linh Tủy, luồng chân nguyên kinh khủng bùng nổ trong cơ thể càng thêm cuồng bạo, tựa như một cơn bão quét sạch toàn bộ sơn động, dọa cho ba người Đoạn Lãng Tài vội vàng lùi lại, trong mắt lóe lên vẻ kinh hãi, miệng không khép lại được.
Ầm!
Sau khi Thượng Nguyên Cổ Kinh vận hành đủ chín chu thiên, giữa đất trời đột nhiên bùng phát một luồng sức mạnh cuồng bạo, vô số đường vân thiên địa xung quanh ùa vào cơ thể Dương Chân. Trong nháy mắt, cả sơn động liền khôi phục lại như thường, mà tu vi của Dương Chân đã đột phá đến Ngưng Nguyên Kỳ bát trọng, chỉ còn cách Ngưng Nguyên Kỳ cửu trọng một bước ngắn.
Nhìn ba người Đoạn Lãng Tài đã sớm sợ ngây người trước mắt, Dương Chân vẻ mặt lãnh đạm, lạnh lùng nói: "Các ngươi là ai? Quấy rầy nơi ở ẩn thanh tịnh của lão phu, chỉ riêng điểm này, lão phu đã có lý do khiến các ngươi hồn bay phách tán, thân tử đạo tiêu!"
Sắc mặt Đoạn Lãng Tài biến đổi, vội nói: "Tiền bối, chúng tôi không có ý mạo phạm, vốn tưởng Tẩy Linh Tủy là vật vô chủ, ai ngờ lại là của tiền bối, có chỗ mạo phạm mong người lượng thứ."
Nữ tử họ Phương và thanh niên họ Lữ cũng vội vàng nói rằng ba người họ chỉ vô tình xông vào.
Dương Chân hừ lạnh một tiếng, để ý thấy Đoạn Lãng Tài nhân lúc nói chuyện đang chậm rãi đến gần, biết trong lòng y hơn phân nửa vẫn còn nghi ngờ, bèn "ồ" một tiếng rồi hỏi: "Ngươi là người của Thị Kiếm Môn?"
Đoạn Lãng Tài nào ngờ Dương Chân đã sớm biết thân phận của mình, nghe vậy lập tức giật mình, kinh ngạc nói: "Tiền bối làm sao biết ta là đệ tử Thị Kiếm Môn?"
Dương Chân thầm buồn cười, nhưng vẻ mặt lại càng thêm lạnh lùng, mắng: "Nói nhảm, Quỷ Ảnh Kiếm mà ngươi lại tu luyện thành cái bộ dạng quỷ quái này, sao tiểu tử Vạn Tuyền kia không một kiếm chém chết ngươi đi?"
"Ngươi..." Đoạn Lãng Tài kinh hãi lùi lại hai bước, thất thanh nói: "Tiền bối quen biết chưởng môn sư tôn?"
"Chưởng môn?" Dương Chân cười ha hả, nói: "Không ngờ tiểu tử năm đó vậy mà lại làm tới chưởng môn Thị Kiếm Môn, thảo nào Thị Kiếm Môn ngày càng suy tàn. Thôi, lão phu và tiểu tử Vạn Tuyền kia còn có một đoạn nhân quả, xét về bối phận, ngươi còn phải gọi lão phu một tiếng gia gia. Ngươi thi triển Quỷ Ảnh Kiếm trước mặt ta một lần, ta sẽ chỉ điểm cho ngươi một hai."
Nói đến đây, sắc mặt Dương Chân lạnh đi, quát nữ tử họ Phương và thanh niên họ Lữ: "Hai người các ngươi, còn không cút ra ngoài, lẽ nào muốn lão phu tiễn các ngươi ra ngoài sao?"
Nữ tử họ Phương và thanh niên họ Lữ nghe vậy vội vàng xin lỗi, nhìn nhau rồi lui ra ngoài.
Dương Chân thấy thế lập tức thở phào một hơi, khỉ thật, lưng áo ướt đẫm cả rồi.
Đoạn Lãng Tài lòng đầy nghi ngờ, dường như vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng Dương Chân.
Dương Chân nhắm mắt lại, ra vẻ nói: "Ngươi chỉ có một lần cơ hội!"
Đoạn Lãng Tài nghe vậy toàn thân chấn động, cắn răng nói: "Xin tiền bối chỉ giáo!"
Coi như Dương Chân đang ra vẻ cao thâm, một khi hắn thi triển Quỷ Ảnh Kiếm ra, y sẽ không còn chỗ che giấu, đến lúc đó trấn áp y cũng được. Đoạn Lãng Tài vừa nghĩ đến khẩu quyết của Quỷ Ảnh Kiếm, vừa thi triển ra.
Bên ngoài sơn động, nữ tử họ Phương hít sâu một hơi, hỏi thanh niên họ Lữ: "Lữ sư huynh, vị tiền bối kia vừa rồi tu luyện có phải là linh cấp công pháp không?"
Lữ sư huynh cười khổ nói: "Ta làm sao biết có phải linh cấp công pháp hay không, nhưng thiên cấp công pháp chắc chắn không kinh khủng như vậy. Ta từng nghe sư phụ nói qua, phàm là công pháp có thể dẫn động thiên địa đường vân hiển lộ ra thế gian, đều là trên thiên cấp."
Nữ tử họ Phương vẻ mặt kinh hãi khẽ động: "Nhưng vị tiền bối kia, trông qua tuổi tác cũng xấp xỉ chúng ta mà."
"Anh hùng không hỏi tuổi tác." Thanh niên họ Lữ lắc đầu nói: "Hơn nữa những vị tiền bối thực sự cường đại phần lớn đều có thuật trú nhan, khó mà đoán được tuổi thật qua vẻ bề ngoài."
"Đoạn sư huynh quả là may mắn, có thể được tiền bối chỉ điểm, nói không chừng thực lực sẽ tăng vọt!" Nữ tử họ Phương hâm mộ nói.
Ánh mắt Lữ sư huynh lóe lên một tia ghen tị, nói: "Cũng khó nói người kia vốn không phải tiền bối gì cả, chỉ đang trêu đùa hắn thôi. Cường giả chân chính sao lại dễ dàng chỉ điểm chúng ta như vậy, đợi hắn ra đây, tự nhiên sẽ rõ."
Nữ tử họ Phương gật đầu, tiếc nuối nói: "Lữ sư huynh nói rất phải."
Ngay lúc này, Đoạn Lãng Tài từ cửa động đi ra, có chút hồn bay phách lạc, trên người và trên mặt đầy vết thương, máu me đầm đìa, vẻ mặt vừa kinh hãi vừa phẫn uất.
Nữ tử họ Phương và Lữ sư huynh vội vàng chạy tới đón, kỳ quái hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy, sao ngươi lại bị thương? Lẽ nào người kia quả nhiên không phải tiền bối, là một tên lừa đảo?"
Đoạn Lãng Tài bỗng nhiên ngẩng đầu, chĩa kiếm vào Lữ sư huynh, trầm giọng quát: "Không được phép sỉ nhục gia gia của ta!"