Chương 288
Tình Cảm Mong Manh.
Diệp Thiên Vân vào ngày thứ bảy đã có thể xuống giường đi lại, việc này cũng đã vượt ra khỏi phạm trù của cơ thể con người rồi, một người đang sống sờ sờ nhưng tim lại ngừng đập. Điều này khiến bất cứ người có hiểu biết về y học đều rất kinh ngạc, thương thế của Diệp Thiên Vân không phải nội thương, mà là ngoại thương. Loại thương thế này không thể chữa trị, ngoại trừ thứ duy trì mạng sống thì không còn thứ gì khác, nhưng hắn lại có thể sống lại, còn có thể xuống giường đi lại, mấy bác sĩ đều muốn kiểm tra thân thể Diệp Thiên Vân có điều lại bị hắn cự tuyệt. . . .
Diệp Thiên Vân trong mấy ngày này cũng không ngừng tự hỏi về cuộc tỷ thí giữa hai người. Chiêu thức của Cổ Phàm khiến hắn phải thu chiêu không ngừng, từ từng góc độ, mỗi một động tác, thậm chí là từng thói quen rất nhỏ mà không ai chú ý, gã đều nghiên cứu hết lần này tới lần khác tới khi thấu triệt. Cổ Phàm này rất xứng được gọi là tông sư một đời của Trạc Cước, tôi luyện bán sống bán chết nhiều năm khiến cho chiêu thức của gã trở nên tinh luyện, Diệp thiên Vân bắt chước hơn trăm lần, nhưng lại phát hiện không cách nào phòng ngự được một cước kia của gã, Cổ Phàm hèn hạ vô sỉ, nhưng thực lực của gã thì người khác lại chẳng cách nào xem thường được!
Diệp Thiên Vân cũng từ trong trận chiến này đạt được thứ mình cần, đó chính là "Tự biết bản thân", khiêu chiến với một người vượt qua nặng lực thừa nhận của mình, vậy trận chiến này chính là giáo huấn, hắn đem vị trí của mình trong võ lâm định vị rõ ra ngoài. Bất cứ kẻ nào đều không phải là vô địch, nếu hắn làm một đánh giá cứng nhắc về năng lực của mình, vậy cũng chỉ có thể vùng vẫy trong đời thứ hai của Hình Ý Môn, chống lại người như Cổ Phàm căn bản là không có cơ hội thắng, thiếu hụt không chỉ là kinh nghiệm, mà còn là sự tôi luyện máu tanh, sự quyết đoán sống hay chết! Đúng vậy, vẫn còn thiếu nhiều!
Diệp Thiên Vân hận Cổ Phàm, hận rất trần trụi, hắn cũng không phải là một người khoan dung, bằng không cũng đã không đi được đến ngày hôm nay. Sự giáo huấn của Cổ Phàm đã tát hắn một cái thật đau mà hắn cũng muốn trả lại cho gã! Không ai có thể sau khi giáo huấn xong lại phủi mông như không có việc gì mà rời đi được, ai cũng không được! Hắn muốn thông qua sự nỗ lực của bản thân mà đứng lên một lần nữa. Đây là nguyên tắc làm người của hắn, sẽ không vì bất cứ thất bại gì mà lùi bước! Té từ nơi nào thì sẽ đừng lên từ nơi đó. Cuộc sống vẫn còn dài, cứ chờ đấy mà xem!
Truyện "Vô Địch Hắc Quyền Chương 288" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này