Lúc Diệp Vô Ưu vừa mới chạm vào người Tiêu Vấn Thiên, hắn ta bỗng nhiên
cảm thấy người Tiếu Vấn Thiên có một lực hút rất lớn, sau đó hắn ta bị
hút đến một nơi rất kì lạ.
Nhìn xung quanh, đều trống rỗng, cái
gì cũng không có, nhìn lên trên không thấy trời, nhìn xuống dưới chẳng
thấy đất, nhưng kì lạ hắn ta đứng rất an toàn.
“Lão già thối này, ông đưa ta đến nơi nào thế này?” Diệp Vô Ưu không nhịn được lên tiếng mắng.
“Cái tên nhóc này, thật không biết lớn bé gì hết.” Lúc đó bên tai có một âm
thanh truyền đến. Sau đó Diệp Vô Ưu mới phát hiện, ở phía trước không xa có một người. Tiêu Vấn Thiên, chỉ là Tiêu Vấn Thiên bây giờ xem ra hình như với Tiêu Vấn Thiên ngồi trên Thăng tiên đài không giống nhau, hình