Lam Đồng Đồng rất nhanh biết, Diệp Vô Ưu lần này đối với nàng không
giống những lần trước ở Phiêu Miểu Phong. Hắn đang từng bước dẫn dắt dục hỏa trong lòng nàng, khiến cho nàng hiện tại bị tình dục chi phối chủ
động hiến thân. Lần này, hắn trực tiếp cởi nhanh quần áo của nàng, sau
đó giải khai cấm chế trên người nàng rồi hắn cường bạo tiến nhập cơ thể
nàng.
"Diệp Vô Ưu, cái đồ hỗn đản!" Lam Đồng Đồng vừa thở vừa gắt gỏng lại căm phẫn mà nguyền rủa hắn, nhưng lúc này thì thân thể không
tự chủ nghênh đón hắn, khiến cho nỗi thống hận càng dâng cao.
"Lam tỉ tỉ, ta không phải là hỗn đản, nhưng như thế nào cũng phải có được tỉ." Diệp Vô Ưu kẹp chặt mĩ nữ, cười nhăn nhở nói.
Diệp Vô Ưu đúng là loại nam nhân có loại da mặt rất dày. Lam Đồng Đồng nghĩ, đã không thể đánh hắn, chửi hắn cũng không hiệu quả, vậy thì phải quản