Diệp Vô Ưu kinh ngạc, hắn không hề nghĩ rằng tự nhiên Tiêu Diêu lại hỏi
về Lãnh Sương Sương, ngơ ngác một lúc, hắn lại mở miệng nói: “Đương
nhiên, không biết Tiêu huynh tìm sư tỷ có việc gì vậy?”
Diệp Vô
Ưu bản thân đối với Tiêu Diêu có cảm giác không được tốt lắm, nhưng cũng chẳng tính toán, nhưng khi nghe Tiêu Diêu hỏi đến Lãnh Sương Sương, hắn tức thì cảnh giác.
“Có lẽ nào tiểu tử mặt trắng lại thích sư tỷ? Không sai, ta luôn cảm thấy hắn nhìn sư tỷ với ánh mắt kì lạ!” Diệp Vô
Ưu trong lòng nghĩ thầm. Sau đó, không quản Tiêu Diêu có thật sự thích
Lãnh Sương Sương hay không, hắn liền coi Tiêu Diêu là tình địch.
Đối với tình địch, tuyệt đối không được nhẹ tay, đấy chính là nguyên tắc