"Ngươi có tin tức tốt báo cho ta sao? Hay lại là tin tức xấu!” Diệp Vô Ưu tức giận nói, hắn chẳng coi việc này gì.
"Tin tức này thật sự là tin tốt mà!” Hàm Yên dẩu môi, mặt lộ vẻ uỷ khuất, nói:” Vô Ưu ca ca, huynh lại chẳng tin ta!”
"Ngươi nói đi, là tin tốt gì?” Diệp Vô Ưu nhìn hình dạng Hàm Yên dường như chẳng nói dối, có chút tin tưởng.
"Thiên Tâm tỷ tỷ đến!” Hàm Yên bĩu bĩu môi nói:” Huynh nói xem xem có phải là tin tốt không?”
"Cái gì? Thiên Tâm tỷ tỷ đến sao? Đang ở nơi nào vậy?” Diệp Vô Ưu kinh ngạc, trong lòng vui mừng vội vàng hỏi.
"Tỷ ấy đang ở cùng Phinh Đình tỷ tỷ, ta có lòng tốt đến báo cho huynh,
huynh tự nhiên lại nghĩ oan cho ta!” Hàm Yên giận dỗi nói, vẻ mặt có vẻ
chẳng cao hứng, nàng vừa nói xong, Diệp Vô Ưu đã chạy đi chẳng còn bóng
dáng đâu.
Đã lâu không thấy Triệu Thiên Tâm đến Vô Ưu sơn trang,
hắn tự nhiên rất muốn đi đến gặp, lúc này Hàm Yên đột nhiên có lòng tốt
đến nói cho hắn tin tức, hắn chẳng thể không quan tâm.
"Hàm Yên tỷ tỷ, ca ca đã chạy đi rồi, làm gì bây giờ?” nhìn theo hướng Diệp Vô Ưu biến mất, Thiên Thiên hỏi nhỏ.
"Hi hi, chạy là phải, ta đi đến chỗ Hoa Vân La tỷ tỷ!” Hàm Yên kiều tiếu