Nói chuyện xong, Thiên Thiên lại chạy đến bên cạnh Diệp Vô Ưu, dùng ánh
mắt rất hiếu kì nhìn Diệp Vô Ưu, nhìn tới nỗi khiến toàn thân Diệp Vô Ưu thấy mất tự nhiên.
“Thiên Thiên, sao ngươi lại nhìn ta như vậy?” Một lúc sau, Diệp Vô Ưu nhịn không được phải cất tiếng hỏi.
“Ca ca, Vân La tỷ tỷ nói huynh có bệnh, không biết đúng không?” Giang Thiên Thiên yêu kiều hỏi.
“Ta… ta… có bệnh?” Diệp Vô Ưu có cảm giác như tắc thở: “Thiên Thiên,
đừng nghe Vân La tỷ tỷ của muội nói nhăng, ta không mắc bệnh!”
“Thật không? Nhưng Vân La tỷ tỷ không nói dối muội đâu!” Tiểu nha đầu
chu miệng, vẻ mặt tỏ ra không cần phí công giải thích, sau đó lại thắc
mắc hỏi: “Vân La tỷ tỷ nói đêm nay muốn giúp huynh trị bệnh, vì thế
không thể ngủ cùng với muội, phải đi cùng ca ca, nếu như ca ca không có