“Không thể chết đói được, tỷ thấy muội lúc này còn có thể chết đói được
sao?” Dạ Khanh Khanh nhìn Diệp Vô Ưu với cặp mắt thuần chất chân thật:
“Hàm Yên tỷ tỷ, muội ăn tới no căng rồi, bây giờ muội muốn đi chơi, tỷ
dẫn muội đi được không?”
Nhìn thấy vẻ mặt tràn đầy hy vọng của Dạ Khanh Khanh, dĩ nhiên Diệp Vô
Ưu không thể nói là không được, vội vàng thanh toán, sau đó kéo Dạ Khanh Khanh rời khỏi tửu lâu.
“Tỷ tỷ, kia là cái gì?” Vừa mới xuống tửu lâu, Dạ Khanh Khanh đã kéo tay Diệp Vô Ưu, chỉ về hướng gần đó hỏi. Diệp Vô Ưu nhìn theo hướng ngón
tay nàng đang chỉ tới, phát hiện thấy một quầy hàng bán trống lắc.
“Khanh Khanh, muội chưa từng thấy trống lắc sao?” Diệp Vô Ưu có một dạng cảm giác không nói lên lời.
“Chưa thấy bao giờ! Tỷ tỷ, mua cho muội một cái được không?” Dạ Khanh Khanh lắc đầu, sau đó hỏi với ngữ khí đầy vẻ van nài.
Diệp Vô Ưu chẳng có cách nào, đành mua một cái trống lắc, đưa cho Dạ