“Diệp công tử, ý tốt của người ta đã rõ. Ta sẽ cân nhắc kĩ lưỡng đề xuất của người.” Lâm Thanh Diệp nhẹ nhàng nói: “Ta cáo từ trước. Trong thời
gian này, ta sẽ không rời khỏi Phiêu Hương thành mà ở lại ba phòng ở dãy chữ Thiên tại Duyệt Tân khách điếm ở tây thành. Nếu như có việc gì
người có thể đến đó tìm ta.”
“Duyệt Tân khách điếm?” Diệp Vô Ưu giật mình: “Thanh Diệp tỷ tỷ, nàng cũng ở đó à!”
Duyệt Tân khách điếm chính là khách điếm mà Diệp Vô Ưu vì Dạ Khanh Khanh mà tìm đến trọ, xem ra bọn họ quả thật là có chút duyên phận.
“Phải rồi, đúng là tình cờ a.” Lâm Thanh Diệp khẽ cười: “Ta biết người
và Dạ Khanh Khanh hiện nay đang ngụ ở đó, hơn nữa, ta còn biết các người ở tại một phòng ở dãy chữ Huyền. Còn nữa, người yên tâm, ta quay về sẽ
nói với Lâm Lộng Nguyệt để nó không đi phá hoại hảo sự của người nữa.
Thế nào? Diệp công tử, ta đối với người cũng không tệ chứ?”
“Không tệ, bất quá, Thanh Diệp tỷ tỷ, nếu như nàng nguyện ý làm lão bà