“Nếu Diệp công tử có chút thương nhớ Tố Tố thì Tố Tố đích thực là được
cưng chiều sủng ái quá mà đâm ra lo sợ.” Tố Tố nhẹ nhàng cười: “Bất quá, chỉ sợ là Hoa cung chủ hay nói giỡn với ta thôi.”
“Có phải nói giỡn hay không, ngươi có thể hỏi hắn mà!” Hoa Vân La mê hoặc cười, nhìn Diệp Vô Ưu nói.
“Diệp công tử, đúng như thế ư?” Tố Tố cười ngọt ngào, hỏi.
Diệp Vô Ưu đảo mắt lia lịa, lập tức thuyết đạo. Gã thật sự có chút chú ý Tô Tố Tố, không phải bởi vì nàng quá đẹp mà chủ yếu là bởi vì gã đã
từng bị chộp một lần, có cừu oán không báo không phải là quân tử.
Đương nhiên, cổ nhân nói quân tử báo thù mười năm chưa muộn nên Diệp Vô
Ưu cũng không vội báo thù. Mà thực ra lúc này gã cũng không có biện pháp báo thù nên chỉ có thể tiếp tục nghĩ đến Tố Tố.
“Xem ra ta đoán không sai!” Tô Tố Tố nhẹ nhàng cười: “Diệp công tử, Hoa
Cung chủ, Tố Tố có một chút việc ở ngoài nên phải đi trước đây.”
Tô Tố Tố bước ra ngoài, thân ảnh tuyệt mỹ biến mất rất nhanh trước tầm
mắt của mọi người, bất quá trong khi nàng rời đi, Diệp Vô Ưu nhìn nàng