“Diệp Vô Ưu, nếu không phải ngươi phá hoại hảo sự của ta, những thứ mà
ta muốn đoạt được, Tuyết Minh Văn đều có thể cho ta, ta còn cần phải đến tìm ngươi làm gì?” Tô Tố Tố cuối cùng không thể nhịn nổi, tức giận nói.
“Tô đại mỹ nhân, cái này cũng không thể trách ta được. Có trách thì chỉ
có thể trách bản thân nàng thôi.” Diệp Vô Ưu cười hì hì nói: “Ai bảo
nàng đòi ta làm?”
“Bỉ ổi!” Tô Tố Tố phẫn nộ mắng.
“Bỉ thử! Bỉ thử! Nàng so với ta cũng chẳng tốt hơn bao nhiêu.” Diệp Vô
Ưu uể oải nói: “Ban đầu nàng lừa ta đến Phiêu Hương tháp, suýt chút nữa
là lấy cái mạng ta. Ta lừa nàng một lần, chỉ là lấy cái mạng Tuyết Minh