Chương 75: Tính cách không tốt
Từ Nhị hiện tại trên danh nghĩa là chồng của Sở Từ.
Nhưng so với Sở Từ, Thôi Hương Như và Sở Đường ngược lại càng quan tâm y hơn.
Hai người ở bên cạnh chăm sóc trông y.
Nếu không phải thuốc của Sở Từ có chút tác dụng thì Sở Đường đã sớm nóng nảy.
"A Đường, dáng vẻ chàng trai này cũng tốt.
Em đối xử tốt với cậu ấy làm gì?" Sở Từ vừa luyện tập đồ gỗ vừa nói.
"Hiện tại cậu ấy là anh rể của em." Sở Đường nói một câu xong lại nói tiếp: "Chị, chị cũng thật là.
Bây giờ chị nên chăm sóc cậu ấy nhiều một chút, chờ cậu ấy tỉnh lại thì biết lòng tốt của chị.
Tương lai sẽ an tâm làm người nhà của chúng ta."
Sở Từ trợn mắt xem thường, cũng chỉ có cậu bé này có thể coi trọng đứa con trai mông nhỏ như vậy.
Nàng vừa tưởng tượng vị trí chồng của mình bị tên ngu ngốc như vậy chiếm đi thì cảm thấy nghẹn trong lòng.
Nhưng cũng may tuổi hai người còn nhỏ, tương lai nếu rời khỏi thôn này cũng không có ai nhắc đến mối quan hệ giữa hai người.
Dù sao mối quan hệ này cũng chỉ dùng để đối phó người nhà họ Từ.
"Ưm..." Hai chị em đang nói chuyện thì trong phòng phát ra tiếng người rầm rì.
"Hai chị em đừng nói chuyện nữa, người tỉnh rồi kìa, nhanh vào nhìn xem!" Thôi Hương Như vội vàng kêu một tiếng.
Sở Từ khẽ hừ một tiếng ném cái đục trong tay, nghênh ngang phóng khoáng đi vào.
Chỉ nhìn thấy Từ Nhị đã mở mắt, dáng vẻ suy yếu nhìn qua còn yếu đuối hơn con gái.
Sở Từ nhìn dáng vẻ này của y thái độ mới tốt hơn một chút.
May mắn dáng vẻ tốt, sau này nuôi thêm không chừng mông có thể lớn một chút, người cũng không ngốc như vậy.
"Sở...
Đường?" Sắc mặt Từ Nhị tái nhợt, nghi ngờ nhìn mọi người trong phòng.
"Từ Văn Viễn, cậu đã tỉnh? Bây giờ cảm giác thế nào? Bây giờ cậu thiếu máu, tớ sẽ nhờ chị của tớ đi mua chút gan heo cho cậu tẩm bổ." Sở Đường vui tươi hớn hở nói, nghiễm nhiên xem Từ Nhị thành người trong nhà.
Sở Từ cảm thấy tên này của Từ Nhị thật ra không tệ, có chút văn vẻ.
Không giống những người khác trong thôn, không phải Vệ Quốc thì là Kiến Dân hoặc là Kiến Nghiệp, Giải Phóng gì đó.
Đúng rồi, nàng nhớ rõ trước đó Sở Đường có nói Từ Vân Viễn có anh cả, anh chàng đi tham gia quân đội kia hình như tên là Từ Vân Liệt, cũng không biết đã chết chưa.
Nếu còn sống, chờ hắn trở về nàng nhất định phải đòi một số tiền bù lại tổn thất lần này của nàng.
"Tại sao tớ ở chỗ này? Ba mẹ tớ đâu? Bọn họ..." Từ Nhị chỉ cảm thấy suy yếu khó chịu.
Nhắc đến người nhà họ Từ, Sở Đường giận sôi máu: "Bọn họ? Từ Nhị, cậu thả lỏng đi.
Sau này bọn họ không sẽ không làm phiền cậu nữa.
Bọn họ đã thương lượng với chị của tớ xong, tương lai cậu đến nhà chị em tớ ở rể, còn ký giấy cam đoan sau này cậu không cần về nhà họ Từ ở."
"Cái gì? Cậu, chị cậu..." Từ Nhị lập tức trợn mắt lên, thở hổn hển.
Y dùng cái chết để uy hiếp, cuối cùng còn phải chà đạp bản thân sao? Hơn nữa, chị Sở Đường...
Y cũng biết được Sở Từ bình thường trộm cướp lừa gạt, tính cách thật không tốt, có khác gì ở rể cho gia đình kẻ điên kia chứ?
Sở Đường chỉ cảm thấy dáng vẻ của Từ Nhị như vậy dường như là một lòng muốn chết, trừng to mắt với vẻ mặt không cam lòng, thở hổn hển, dường như giây tiếp theo mạng nhỏ sẽ không còn.
"Ồ, tính tình quả nhiên rất lớn.
Nhưng thật đáng tiếc, mọi chuyện đã thành kết cục đã định.
Bây giờ cậu cho dù chết cũng là người của tôi.
Cho dù có người đi ngang qua mộ phần của cậu cũng sẽ chỉ vào ngôi mộ phun nước miếng nói cậu vô dụng, chết cũng không yên, muốn tôn nghiêm muốn tự do thì tự mình kiếm, biến thành như vậy còn không phải bản thân ngu sao? Hơn nữa, tôi nghe nói cậu có thành tích và danh tiếng ngang hàng với A Đường trong trường.
Nhưng bây giờ xem ra cậu ngay cả một nửa A Đường cũng không bằng, ít nhất nó thức thời hơn cậu.
Lúc trước ở nhà họ Sở chịu nhiều thiệt thòi như vậy cũng không từ bỏ.
Cậu khen ngược, mới bị thiệt thòi 1-2 năm đã không nhịn nổi."