Chương 1218
Trong bóng đêm ở nơi cửu nguyên sinh tử này, có hai bóng người đang lẳng lặng ngồi nghiêm, người không nhúc nhích, gió không thổi, sương mù yên lặng nhẹ nhàng rung động, phảng phất nước lặng nổi lên gợn sóng.
Trong khoảnh khắc đó, một đạo hào quang nhỏ bé yếu ớt bay vào trong cơ thể Lâm Nhất không thấy. Hắn bỗng nhiên mở hai mắt ra, lập tức rung tay áo đứng lên, bước đi thong thả vài bước bấy giờ mới trở về đánh giá Hoa Trần Tử vẫn còn ngồi tĩnh tọa.
Sau một lát, dường như tránh thoát phong trần trăm năm, sương lạnh tầng tầng quanh thân Hoa Trần Tử nhẹ nhàng rơi xuống. Sau một lát, nàng ta khẽ mở mi mắt, ánh mắt lưu chuyển hơi có vẻ kinh ngạc, tiếp đó phát ra một tiếng than thở. Nàng ta thu hồi bình ngọc vào trong tay áo, lại vuốt ve vòng ngọc trên cổ tay, thần sắc có chút suy nghĩ.
Đã nhận ra Lâm Nhất ở cách đó không xa, Hoa Trần Tử chậm rãi đứng dậy, tiến nhanh tới vài bước rồi ngừng lại. Hai gò má mịn màng không tỳ vết có vẻ tươi cười, chỉ có sự xinh đẹp lạnh lùng yên tĩnh của hoa đêm hiển hiện.
- Khó có thể quên được, không có cách nào dứt bỏ, không ngại mang theo đồng hành.
Truyện "Vô Tiên Chương 1218" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này