Chương 1728
Lâm Nhất thu hồi ánh mắt, chỉ cảm giác mình có chút nhàm chán, không kìm nổi âm thầm lắc lắc đầu. Khi nào hiểu được thưởng thức nữ tử đến rồi? Mà một ý niệm vừa đi, một ý niệm khắc lại nổi lên, trước mắt phảng phất có ánh nắng chiều chớp động, có cổ thụ sơ ảnh, có một căn tửu quán cùng một thân ảnh thướt tha mặc áo màu xanh như mây trên trời. . .
Mộ Vân, một nữ tử như mây như sương vậy.
Chính là cô gái kia khiến cho mình hiểu được tình yêu nam nữ, thể hội một phong cảnh của phong hoa tuyết nguyệt, thấy được phong tình vạn chủng sau lưng một nữ tử uyển chuyển hàm xúc. Có người nói, giai nhân như rượu. Cô gái kia chính là một lò hỏa thiêu năm xưa, có tuyên tiết nóng bỏng, còn có sự nhiệt liệt không bị cản trở, thêm cả an ủi tang thương bao dung! Mà nàng ta vừa tựa như một bầu Bách Hoa thanh chưng cất, mang theo sự lưu luyến như nước và mùi thơm ngát vô cùng, xông thẳng đến khiến người ta muốn ngừng mà không được lại trở về chỗ vô tận!
Một nữ tử mỹ mạo và cơ trí cùng tồn tại, một đóa giải ngữ hoa thế gian hiếm có, trong gặp gỡ bất ngờ mới bắt đầu nhân tiện nói ra vị cay của rượu và sự phí hoài của thế gian. Nàng ta nói 'Rượu chính là vong ưu vật, lấy đi tình một đời của ta; tiên đạo xa tịch mịch, lại uống ba ngàn chén' . Còn có 'Nhân đạo người lạ là thiên nhai, nhìn hết tầm mắt thiên nhai không thấy nhà; chỉ hận núi xanh ngăn cách, núi xanh còn bị Mộ Vân che' . . .
Chính là cô gái kia, khi nàng đã tiêu hao hết tất cả, khóe miệng mang theo vết máu, dung nhan tái nhợt tỏa ra nụ cười tươi sáng sau cùng, vẫn nhu tình kêu: Nở nụ cười tỏa nắng vì huynh, chết không có gì đáng tiếc! Chớ quên ta, chớ quên báo thù. . .
Truyện "Vô Tiên Chương 1728" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này