Chương 1953
Ngọc Thủ Tiên vực.
Sắc trời cao xa, sơn cốc u tĩnh; thảo mộc reo vui, suối nước trong sáng; thỉnh thoảng gió thổi xào xạt, rừng trúc như đào. Nhưng nguyên khí tràn ngập bốn phía, một mùi hoa nhàn nhạt khiến người không khỏi sinh lòng thản nhiên, nhất thời quên đi năm tháng trôi qua.
Cây cỏ mọc len lỏi trên đất trống trước cửa, Lâm Nhất ngồi trên ghế, nâng Tử Kim Hồ Lô trong tay, một dòng rượu mát lạnh vào miệng. Hắn chép miệng ba cái, thoáng hồi vị, đưa mắt nhìn bốn phía. Tiên phàm ở chung hòa thuận, dung hiệp tự đắc. Rỗi rãnh nhìn mây trắng lười nhác lượn lờ, trong lúc say nghe chim hót vấn đáp. Vùng đất lành cách xa trần thế huyên náo như thế, chẳng lẽ không phải chính là nơi mình đã từng mong mỏi có được hay sao? Nhưng mà khi bản thân đã đặt ở trong đó, thì tâm cảnh lại khác hẳn!
Ngọc Thủ Tiên vực, một khối ốc đảo trong hoang mạc, có thể kiên trì, có thể khốn thủ, cũng có thể bị vùi lấp trong bão cát vô tình bất cứ lúc nào. Đúng là một phần chấp niệm trong lòng, dù sao cũng không ngăn nổi biến thiên của Thương Hải Tang Điền. Mà đám người này đang tị thế quy ẩn vô số vạn năm, hoặc có thể đã có tỉnh ngộ. Tựa như Hiên Tử thuật lại lời nói của lệnh sư, đạo tâm như ngọc, cô giữ bất khí; xuân hiểu gió tàn, người vẫn còn trong mộng.
Lâm Nhất khe khẽ lắc đầu, giơ Tử Kim Hồ Lô lên lặng lẽ uống một mình. Vốn muốn tìm Ngọc Thủ Tiên vực, ai ngờ một phen đánh bậy đánh bạ, cuối cùng vẫn đi tới chỗ này. Giờ đây, chỉ chớp mắt hơn tháng qua đi, dần dần quen thân Hiên Tử và đám người Mạch Khâu, tình hình đại khái có liên quan tới Ngọc Thủ Tiên xem như đã có một số nhận thức giản lược.
Truyện "Vô Tiên Chương 1953" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này