Chương 482
- Ta nghĩ rồi, ta sẽ theo thuyền biển trở về. Mặc dù ta luyến tiếc Thanh Nhi nhưng trăm năm sau, ta đã thành đất vàng, chẳng phải cũng sẽ làm cho nàng càng thương tâm hơn nào!
Lúc này Từ Tử Huyên đã bớt đi vẻ điềm đạm nho nhã cùng nội liễm trước đó, lại thêm một phần ngây thơ đáng yêu cùng khao khát giống như một đứa trẻ. Trong giọng nói lộ ra sự bất đắc dĩ cùng không cam lòng, chờ mong cùng cô đơn!
- Nhớ năm đó, khi ta ở ven đường xin ăn, gặp Mộc chưởng môn dẫn theo Thanh Nhi đi ngang qua. Thanh Nhi thấy ta đáng thương lại năn nỉ Mộc chưởng môn dẫn ta đi. Năm đó, ta mới bảy tuổi!
Giọng nói Từ Tử Huyên vẫn trong trẻo, ánh mắt của nàng cùng ánh sáng của huỳnh thạch đan xen vào nhau, không biết là đang nói với hòn đá hay muốn than phiền với người bên cạnh.
- Từ đó trở đi, ta thành bạn chơi từ bé của Thanh Nhi, cũng thành sư tỷ của nàng! Đảo mắt đã mười mấy năm trôi qua, bây giờ Thanh Nhi không cần ta làm bạn nữa! Ta cũng nên trở về thôi!
Truyện "Vô Tiên Chương 482" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này