Chu Vân Phàm cuống quít nói: " Đương nhiên, công trình
cơ giới thiếu nợ ta một khoản mà không có tiền hoàn lại cho nên dùng một số máy móc cơ giới để gán nợ. Tất cả thủ tục đều đầy đủ, tuyệt không có bất kỳ cái gì không ổn".
Trương Dương một lần nữa bưng chén rượu lên, chén rượu trong tay nhẹ
nhàng dập dờn: "Về giá cả thì sao". "Sẽ không cao hơn giá thị trường!".
Trương Dương rất sảng khoái gật đầu nói: "Nếu như hết thảy đều không có vấn đề thì chuyện này ta có thể thay ngươi giải quyết.". Chu Vân Phàm
vui mừng nở nụ cười, hắn bưng chén rượu lên nói: "Ta biết Trương trưởng phòng là người thống khoái. Ngươi yên tâm, chuyện này ta quyết sẽ không quên ngươi!".
Tuy nhiên Trương Dương không có bất kỳ mưu đồ nào đối với khoản hoa hồng này nên chỉ nhàn nhạt cười, cùng Chu Vân Phàm đụng chén rượu rồi nói:
"Ngươi chỉ cần cam đoan là chất lượng sản phẩm cùng nguồn gốc xuất xứ,
giá cả giống nhau thì đấy chỉ là chuyện nhấc tay mà thôi, không cần phải khách khí." Hắn nói được hời hợi như thế nhưng ở trong mắt người chung