Trương Dương mở cửa xe đang chuẩn bị rời đi thì Cố Dưỡng Dưỡng đuổi tới: "Trương ca!"
Trương Dương cười nói: "Dưỡng Dưỡng a! Ta có việc gấp, để sau nói nhé!"
"Chuyện gì chứ?"
"Ta phải tới trường Đảng học!"
"Đúng lúc ta đang muốn đi chợ hoa mua mấy thứ, ngươi đưa ta đi đi!"
Trương Dương không thể khác được đành gật đầu, chợ hoa vốn ở ngay sát vách trường Đảng, dù không muốn cũng đành phải theo.
Cố Duẫn Tri khi nổi giận vốn rất ít nói chuyện, Cố Giai Đồng hỏi vài câu thế nhưng lão gia tử thủy chung vẫn không nói gì. Vẫn cứ mạn bất kinh
tâm uống trà, từ biểu hiện nhìn không ra một chút phẫn nộ nào, nhưng như vậy thì Cố Giai Đồng càng kinh hãi, có lẽ lần này phụ thân nổi giận
thật sự.
"Cha!" Cố Minh Kiến hoang mang lo sợ bước vào thư phòng, lấy tay vuốt
cái trán đầy mồ hôi, Cố Duẫn Tri chậm rãi buông chén trà, ánh mắt nhìn
nữ nhi: "Ngươi dự định đi ra ngoài hay là vẫn cứ muốn ở chỗ này?"
Cố Giai Đồng cắn cắn môi, có chút thông cảm nhìn đệ đệ, sau đó xoay
người rời khỏi thư phòng. Trong phòng chỉ còn lại hai cha con, Cố Duẫn