Thực ra Tần Thanh cũng có ý định đó, dù sao nơi đây đất
khách quê người, một thân một mình nữ nhi như nàng làm việc gì cũng thấy khó khăn nên mới cần sự giúp đỡ từ bẽn ngoài. Bị Trương Dương nói thắng ra như vậy nàng cũng thấy hơi xấu hổ, giọng cũng nhỏ hẳn đi: “Có phải
ta đòi hỏi hơi quá đáng phải không?”
Trương Dương khoát tay cười nói: “Không sao, ngươi mới tới Lam Sơn, lạ
nước lạ cái, công việc còn nhiều khó khăn, hiện giờ rất cẩn người khác
chiếu cố giúp đỡ cho. Được rồi, ngươi cứ yên tâm đi, chuyện này ta hứa
sẽ giúp, chỉ là bắt mạch chữa bệnh thôi, không có gì đau!”
“Cảm ơn!”
“Giữa hai chúng ta còn phải nói hai từ này nữa sao?”
Tần Thanh nghe vậy cũng lặng im cảm nhận tình cảm của hắn dành cho mình, mãi một lúc sau mới thấp giọng nói: “Có lẽ hôm nay ta không đi chơi