Bạch Yến cố nén để không rơi nước mắt, nhưng khi cô ta bước vào cửa lớn của Vọng Giang lâu, nước mắt cuối cùng cũng tuôn rơi, cô ta bước nhanh vào một góc, ngồi xuống nhỏ
giọng khóc nức nở.
Một bàn tay nhỏ trắng nõn thò ra, nhẹ nhàng chạm lên vai cô ta, đưa cho cô ta một chiếc khăn tay.
Bạch Yến ngẩy đầu lên, nhìn thấy Lâm Thanh Hồng ở trước mặt, vội vàng
dùng tay lau nước mắt trên mặt, cô ta không muốn ở trước mặt Lâm Thanh
Hồng biểu hiện ra sự nhu nhược của mình.
Lâm Thanh Hồng nói: "Tôi cho cô một trăm vạn, bỏ đứa bé đó đi, từ hôm nay đừng có xuất hiện ở trước mặt tôi nữa!"
Bạch Yến phẫn nộ nhìn Lâm Thanh Hồng, cô ta nói gằn từng chữ: "Đừng cho
rằng có tiền là có thể vũ nhục tôi, tôi tham tiền, tôi rất hư vinh,
nhưng tôi hiện tại đã hiểu, thứ quan trong nhất trên đời này là sự tôn