Quách Đông Nghĩa kinh thường nói: "Mèo trắng hay mèo đen, cứ vồ được chuột thì là mèo tốt, chỉ cần
tôi có thể lôi kéo đầu tư, anh quản tôi tốt nghiệp hay chưa làm gì?"
Khương Lượng đi tới vỗ một phát vào cái đầu trọc của hắn: "Bằng vào cái
bộ dạng của mày mà cũng có thể lôi kéo đầu tư à, hiện tại thổi da trâu
không cần phải đóng thuế đúng không?"
Quách Đông Nghĩa hừ một tiếng, không nói gì nữa.
Khương Lượng và Trương Dương đi sang một bên, gã nói khẽ: "Xem ra không
ổn rồi, người tới ứng tuyển rồng rắn hỗn tạp, tôi hoài nghi có người cố ý tới phá đám, hội tuyển dụng của anh nếu cứ thế này, kiểu gì cũng xảy ra chuyện đấy, không khéo đã có người báo lên trên rồi." Gã còn chưa nói
xong thì điện thoại của Trương Dương đã reo chuông.
Bí thư thị ủy Đỗ Thiên Dã trực tiếp gọi tới, tức giận quát: "Trương