Trương Dương cười cười giúp
Hải Lan cởi áo khoác, sau đó lại giúp Hồ Nhân Như cởi áo gió, treo lên
trên giá, Hồ Nhân Như cười nói: "Thật không ngờ anh lại có phong độ thân sĩ như vậy."
Trương đại quan nhân cười nói: "Anh vốn chính là thân sĩ, có thể giúp hai vị mỹ nữ cởi quần áo chính là vinh hạnh của anh!"
Câu nói này khiến cho cả Hải Lan và Hồ Nhân Như đều đỏ mặt.
Trương Dương mỉm cười nhìn Hải Lan, nói khẽ: "Em gầy đi rồi!"
Hải Lan gắt: "Mới có một tuần không gặp, làm sao mà gầy đi được?"
Hồ Nhân Như nói: "Không làm phiền hai người liếc mắt đưa tình nữa, tôi đi chuẩn bị bữa khuya!"
Hải Lan nói: "Tôi đi với!"
Trương Dương nói: "Để Nhân Như đi đi!"
Hải Lan nghe hắn nói vậy chỉ đành dừng bước, sau khi Hồ Nhân Như đi,
Trương Dương nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Hải Lan rồi kéo vào trong lòng hắn, ôm chặt lấy cô ta, hôn lên môi cô ta.
Hải Lan đỏ mặt: "Nhân Như...."
Trương Dương cười bảo: "Không sao đâu!"
Hải Lan đánh vào ngực hắn một cái, sau đó ôm lấy cổ hắn rồi tặng cho hắn một nụ hôn rồi ngay lập tức rời khỏi lòng hắn. Cô ta bảo Trương Dương
dẫn cô ta đi tham quan nhà gỗ. Hải Lan rất thích thú với đồ trang trí ở
nơi này. Cô ta hỏi khẽ: "Còn tưởng rằng anh sẽ an bài cho em ở khách sạn cơ."
Trương Dương đẩy cánh cửa phòng ngủ chính có thể nhìn thấy cảnh hồ ra, chỉ vào bên trong, nói: "Tối nay em ngủ ở đây?"
"Còn anh?"
Trương Dương cười bảo: "Đương nhiên là ngủ cùng em rồi!"
"Không được!"
Trương Dương từ vẻ mặt xấu hổ của Hải Lan đã đoán được nhất là bởi vì Hồ Nhân Như, xem ra nguyện vọng ngủ chung của mình muốn thực hiện được thì còn phải nỗ lực nhiều.
Hồ Nhân Như chuẩn bị một nồi lẩu, gọi bọn họ xuống ăn, Trương Dương lấy