- Anh tin tưởng em.
Tùy Qua khách quan nói, thật sự hắn tin tưởng Lam Lan, nhưng không khả năng tin Lam Văn Cẩm.
- Nhưng anh có chút tò mò, với tu vi của em có thể thoải mái rời đi nơi này, vì sao phải lưu lại?
Tùy Qua hỏi một câu.
- Em lo lắng cho cha.
Lam Lan than nhẹ nói:
- Nói như thế nào ông ấy là cha em. Hơn nữa em biết lần này ông ấy bị
song quy thật oan, ông chỉ là vật hi sinh trong đấu tranh chính trị mà
thôi. Em ở trong này ít nhất không để cho ông bị đánh hay hãm hại.
- Vậy em có tính toán gì không, chẳng lẽ tiếp tục ở lại đây dây dưa, em còn chuẩn bị dây dưa cho tới chết hay sao?
Tùy Qua nói giỡn.
- Em không phải đang suy nghĩ đối sách sao.
Lam Lan nói:
- Nhưng anh đã đến đây, em cũng không cần tiếp tục lo lắng.
- Em đã tin tưởng anh như vậy, có phải đều nghe theo anh không?
Tùy Qua hỏi.
Lam Lan gật đầu.
- Tốt lắm.
Tùy Qua nói:
- Hiện tại đã tối, em ngủ một giấc đi.
Ngủ?
Lam Lan kinh ngạc nhìn Tùy Qua, sau đó thấy được nụ cười xấu xa trên mặt hắn.
Lam Lan nhìn vẻ mặt “vô sỉ” của Tùy Qua, vừa khẩn trương vừa hưng phấn nói:
- Anh…đang suy nghĩ gì vậy, nơi này là địa phương thẩm vấn, còn có máy giám thị đâu.
- Hiện tại không có.
Tùy Qua dứt lời, chỉ nghe hai tiếng vang, hai cameras đã vỡ nát.
- Uy, rốt cục anh muốn làm gì?
Lam Lan cảm nhận được “uy hiếp”.
- Đừng lo lắng, cha em đã ngủ rồi. Những người khác đều “lo việc của mình” sẽ không tới quấy rầy chuyện tốt của chúng ta.
Tùy Qua nói:
- Không cần nghĩ chuyện gì khác, không phải đi phiền lòng, anh sẽ giải quyết.
- Nhưng mà, nơi này…không thích hợp đi?
- Vậy rốt cục là địa phương nào thích hợp?
Tùy Qua cười hỏi:
- Lên trời xuống đất xuống biển, em nói địa phương nào thích hợp? Anh sẽ mang em đi tới đó.
- Anh gấp như vậy sao?
Lam Lan cười hỏi.
- Chúng ta đã bỏ lỡ rất nhiều, chẳng lẽ em còn muốn tiếp tục bỏ qua sao?
Tùy Qua có chút nghiêm túc hỏi.
Lam Lan lắc đầu, lời của Tùy Qua làm nàng động tâm, nhưng tình cảnh bây giờ nàng làm sao có thể yên tâm đây?
- Tiểu Ngân Trùng, lăn ra đây!
Tùy Qua gọi tiểu Ngân Trùng đi ra, sau đó nói:
- Ngươi bảo vệ cha của Lan tỷ cho tốt, chờ ta trở lại.
- Lão đại yên tâm đi làm chuyện vui vẻ của ngươi là được.
Tiểu Ngân Trùng son sắt nói.
Lam Lan đỏ mặt, chỉ sau một lát nàng phát hiện Tùy Qua đã đưa nàng rời khỏi nhà khách, đi tới bầu trời đêm.
- Lan tỷ, em còn chưa nói chúng ta nên đi đâu đây?
Tùy Qua cười nói:
- Nhưng lần này nói thế nào em cũng không trốn thoát.
- Em sẽ không chạy trốn.
Lam Lan nói:
- Giữa chúng ta đã trải qua nhiều chuyện như vậy, tình ý lẫn nhau đã
không cần nói nữa, trên thực tế lúc ở Tây Tạng, em thiếu chút nữa bị
quái vật làm thịt, em đã có chút hối hận.
- Hối hận chuyện gì đây?
Tùy Qua biết rõ còn cố hỏi.
- Hối hận vì sao đến bây giờ chúng ta chưa làm chuyện đó.
Lam Lan hừ một tiếng, sau đó nói:
- Hiện tại đi Châu Úc, được không?
- Hiện tại?
Tùy Qua không nghĩ nàng đưa ra yêu cầu như thế.
- Phải.
Lam Lan đáp:
- Nếu như anh không muốn tiếp tục bỏ qua.
- Tốt lắm.
Tùy Qua gật đầu nói:
- Nhưng em ở trong Hồng Mông Thạch chờ anh chốc lát.
Nếu thời gian sung túc, Tùy Qua chỉ ước lập tức cùng Lam Lan gần gũi,
thản nhiên vượt biển, nhưng thời gian cấp bách, hắn chỉ phải thu nàng