Quả nhiên Cát Hiểu Mẫn không trả lời, chỉ thản nhiên nói:
- Các anh đều là bạn của tôi, từng trợ giúp tôi trong thời điểm khó
khăn, cho nên tôi cũng muốn giúp các anh một lần, nói thật cho các anh
biết, hiện tại tôi đã là đệ tử của một môn phái tu tiên.
- Tu tiên môn phái?
Cao Phong nhanh chóng tỉnh ngủ:
- Cát Hiểu Mẫn, cô không phải đang nói võng du đi?
- Anh cảm thấy thế nào?
Cát Hiểu Mẫn vươn một ngón tay, chỉ nghe “xoẹt” một tiếng, quần cộc của
Cao Phong phơi trên ban công liền bị chém thành vải vụn, sau đó bay lả
tả trong gió đêm.
Cao Phong cũng không tiếc nuối quần của mình, hoảng sợ nói:
- Là thật sao? Thật sự có môn phái tu tiên tồn tại?
- Tôi một mình xuống núi, thời gian không nhiều lắm.
Cát Hiểu Mẫn nói:
- Cho nên các anh nhớ rõ mỗi câu nói của tôi. Sáng ngày mốt trong vùng
Minh Kiếm sơn ở Tây Giang, môn phái tu tiên của tôi sẽ cử hành hoạt động tuyển nhận đệ tử, đến lúc đó các anh có thể đi thử xem, tôi sẽ nghĩ