- Anh cũng biết có mỹ nữ sao?
Tùy Qua cười nói:
- Bộ trừ mỹ nữ ra, tôi không thể nhìn cái gì khác hay sao?
Tùy Qua phát hiện Đặng Hạc đang nói chuyện thì ánh mắt Lý Quân mang theo thần thái bất mãn, giống như Đặng Hạc chế giễu mỹ nữ bắc Cao Ly đã mạo
phạm hắn.
- Cao Ly cũng có mỹ nữ, hơn nữa mỹ nữ nơi này thiện lương chất phác, rất không lổi. Tùy tiên sinh, sau khi nhiệm vụ lần này hoàn thành, chúng ta nên nhờ Lý trung tá giới thiệu cho mấy mỹ nữ Cao Ly a?
Nghe thấy Đặng Hạc nói mỹ nữ Cao Ly chất phác thiện lương, bất mãn trong mắt Lý Quân lúc này cũng biến mất.
Nhưng mà Lý Quân cũng nói không ít, dường như hắn cũng không vui khi đám người Tùy Qua trao đổi chuyện không liên quan tới công việc,
- Đặng Hạc, chúng ta nên hân thưởng cảnh đẹp dị quốc a.
Tùy Qua nhìn Đặng Hạc nói:
- Anh làm người thô tục, nên ít nói chuyện để ảnh hưởng tâm tình ngắm cảnh của chúng tôi.
- Đúng vậy, Đặng Hạc nên im miệng đi.
Lạc Thanh Liên cũng nói vào, làm cho Tùy Qua cảm thấy ngoài ý muốn.
- Lạc tổ trường, tôi có chỗ nào đắc tội với cô sao?
Đặng Hạc xem ra không thể im miệng được.
- Đặng Hạc, tôi biết rõ chuyện xú nam nhân của anh, luôn vui vẻ ngắm mỹ
nữ, từ ngữ thối tha luôn treo bên miệng giống như đây là phong vị nam
nhân gì đó, kỳ thật phong vị nam nhân cái rắm, nam nhân chính thức không phải dựa vào lời lẽ nói ra.
Lạc Thanh Liên hừ lạnh nói:
- Tôi đồng ý với cách nói của Tùy tiên sinh, anh ở trong hoàn cảnh này
còn mở miệng chế giễu nữ nhân, thật sự là ảnh hưởng bầu không khí mà.
Ánh mắt Lạc Thanh Liên vẫn nhìn ngắm đồng ruộng bên ngoài.
Mặc dù nơi này không nhìn thấy tòa nhà cao tầng, trừ đồng ruộng ra, ngay cả tòa nhà hai lầu mái bạc cũng không có, nhưng như vậy lại có nét đẹp
riêng, ít nhất nơi này bầu trời vẫn màu xanh thẫm, nước vẫn trong. Trong mắt Lạc Thanh Liên, người Hoa Hạ xem như dư ăn dư mặc, nhưng mà đồng