Quả nhiên, nghe Lý Huyền Diệp nói như vậy, đệ tử Trường Bạch Phái tức giận.
- Gia chủ, người Phác gia đã bị chủ nhân của ta chế ngự rồi.
Lý Nghệ Cơ cẩn thận trả lời.
- Úc, thì ra Tùy tiên sinh tự mình ra tay trấn áp, khó trách Phác gia không có ở chỗ này.
Lý Huyền Diệp nói ra:
- Nhưng mà gia chủ Phác gia vì sao tới giờ còn không xuất hiện, hẳn là
hắn không biết lão thần tiên tới đây chủ trì công đạo sao?
- Đợi một chút --
Thời điểm này, lão thần tiên mở miệng, ánh mắt nhìn qua Tùy Qua.
- Ngươi là người phương nào? Vì sao can thiệp vào chuyện Cao Ly của chúng ta.
Nghe khẩu khí của lão thần tiên này, giống như cả bán đảo Cao Ly đều nằm trong tầm khống chế của hắn.
Mà trên thực tế, Trường Bạch Phái lão thần tiên này đúng là thái thượng
hoàng, ngay cả mấy cường giả của bắc Cao Ly cũng từng là đệ tử của hắn,
cho nên Lý Huyền Diệp gặp được phiền toái thì trực tiếp đi tìm lão thần
tiên, chính là hy vọng áp chế Phác gia, đồng thời khiến nanh vuốt người
Mỹ không quá mức làm càn.
- Ta là Tùy Qua, người Hoa Hạ, xin hỏi lão nhân gia ngươi là người phương nào?
Tùy Qua ngữ khí không kiêu ngạo không siểm nịnh.
- Ta là người phương nào? Ha ha!
Lão thần tiên cười như điên,
- Tu sĩ cả Cao Ly này có người nào không biết tên của ta?
- Ta là người Hoa Hạ, không phải tu sĩ Cao Ly.
Tùy Qua ngữ khí lạnh nhạt như trước, mang theo hương vị khiêu khích.
Trên thực tế, Tùy Qua ngữ khí vẫn khách khí như trước, không nghĩ tới lão gia hỏa này còn muốn cậy già lên mặt.
Nếu như muốn cậy già lên mặt cũng không có sao, mấu chốt là ngươi phải có thực lực cậy già lên mặt a!
Nếu không sẽ trở thành trang bức.
- Chủ nhân, đây là tông chủ Cao Ly Trường Bạch Phái Thôi Vĩnh Chân lão