Lúc này Thôi Vĩnh Chân lại
bày ra tư thái tông chủ, phái đoàn lão thần tiên uy danh bất phàm, làm
cho Phác Văn Tùng vội vàng quỳ rạp trên đất.
Không có biện pháp, bởi vì nơi này không có tông môn lánh đời, Trường
Bạch Phái chính là tồn tại trâu bò nhất, Thôi Vĩnh Chân chính là thái
thượng hoàng. Cho nên từ xa xưa tới nay tự nhiên dưỡng ra tính tình cao
cao tại thượng.
Mặc dù chỉ là tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ, nhưng mà uy hiếp tu sĩ trên bán đảo Cao Ly vẫn dư xài.
Đừng nhìn người Phác gia kéo tới đây, nhưng mà Phác Văn Tùng nhìn thấy Thôi Vĩnh Chân thì run như cầy sấy.
- Lão thần tiên bớt giận.
Phác Văn Tùng vội vàng giải thích:
- Lý Huyền Diệp đúng là đáng giận, vốn chỉ là chuyện nhỏ của hai nhà, không nghĩ tới đích thân lão thần tiên tới đây.
- Nếu là việc nhà, vì sao có người ngoại quốc tham gia?
Thôi Vĩnh Chân hừ lạnh một tiếng, nói:
- Ngươi xem ta là ngu ngốc sao?
- Người Mỹ là người hợp tác của chúng ta.
Phác Văn Tùng đổ mồ hôi lạnh.
- Chỉ là hợp tác sao?
Thôi Vĩnh Chân cười lạnh, nói:
- Ta nghe Tùy tiên sinh nói, cái gọi là hợp tác với người Mỹ của các