Chương 145. Dịch trạm Phổ Dương (1)
Đám người Vương Hiển rời thuyền lẻn bờ, đi vào dịch trạm Phổ Dương cách huyện thành Phô Giang nám dằm, lúc này ười đà sập tối, cửa chính trạm dịch đóng chặt. Nhưng nghe nói tân nhiệm Điển sử của bổn huyện đến đây tìm nơi ngũ ữộ, dịch tốt ,vội vàng mờ cửa ra, mời mọi người vào trong, chi chốc lát sau, dịch thừa và dịch lại cùng nghe được tin tức mà đến, luống cuồng hành lẬvm Vương Hiền.
Dù răng mọi người đều là không nhập lưu phẩm (phẩm cấp quan viên nhà Minh, nhà Thanh tổng cộng chia làm cửu phẩm mười tám cấp, không vào cừu phẩm được gọi là không nhập lưu), nhưng Điển sừ là Tứ lão gia của một huyện, dịch thừa lại là chuyện khô sai ương 'khô cay chua ngọt', chuyện này căn bản không thể so sánh được. Vị dịch thừa họ Cổ này, mặc dù tuổi tác đủ để làm ông lớn của Vương Hiền, nhưng mờ miệng một tiếng 'nhị lão gia', khiến cho Vương Hiền hết sức giật mình.
Đợi sau khi đã quen thuộc, hẳn nói với Cổ dịch thừa:
"Lão huynh, xưng hô nhị lão gia kia, chớ có gọi thêm lần nừa. Lờ như bị Huyện thừa đại nhân nghe thấy..."
Truyện " Đại Quan Nhân Chương 145. Dịch trạm Phổ Dương (1)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để Tải App về Để Đọc Truyện Miễn Phí nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này