Thân vệ bị hỏi tới nhất thời ngẩn ra, trả lời theo bản năng: “Đánh đuổi Thát tử, giành lại giang sơn.”
A Mạch dừng bước, quay người lại nhìn thân vệ này: “Nhưng nếu giang sơn này không có dân chúng, giành lại có ích lợi gì?”
Thân vệ bị hỏi thế cả người đờ ra, trong chốc lát nghĩ mãi không hiểu vì sao giành lại giang sơn thì lại không có dân chúng. A Mạch không
nhịn được nhếch khóe miệng, chính nàng còn nghĩ mãi cũng không rõ giữ
lấy giang sơn quan trọng hay giữ lấy dân chúng quan trọng, làm sao người khác có thể có câu trả lời!
Đi vòng một vòng đã trở lại cửa phủ, lại thấy Đường Thiệu Nghĩa vội
vã từ trong phủ đi ra. A Mạch nhìn thấy mặt anh ta có vẻ lo lắng, không
khỏi đón lại, hỏi: “Đại ca, làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?”
Có binh lính phụng mệnh dắt ngựa lại đây, Đường Thiệu Nghĩa tiến lên
dùng tay túm lấy dây cương, quay đầu trả lời A Mạch: “Không thấy Từ cô