A Mạch bất giác bật cười: “Cũng không chấp nhặt cùng nàng ta, mới rồi ngươi còn trừng mắt lườm người ta làm gì? Loại hành vi như thế này
chẳng lẽ lại gọi là nam tử hán đại trượng phu sao?”
Trương Sĩ Cường lúng túng đến mức sắc mặt đỏ bừng, lắp bắp nói không
nên lời. A Mạch cười cười, đuổi hắn đi xuống nghỉ ngơi, bản thân mình
thì lững thững đi ra khỏi đại trướng, cứ đi tiếp, trong lúc vô tình đã
đi tới chỗ ở của Từ Tú Nhi. Tiểu Ngũ và một người lính khác đã đổi thành quần áo của thường dân, đắp tạm gian nhà tranh ở trong sân nhà của Từ
Tú Nhi ở tạm, thấy A Mạch đến liền tới bẩm báo: “Chuyện gì Từ cô nương