Chương 1411: Phúc Khí
Nhìn nén bạc trắng loá, gã đàn ông chẳng thèm đoái hoài đến việc bị Bàn Tử đẩy ngã, cứ thế bò rạp dưới đất, vừa nhét bạc vào lòng vừa cười híp cả mắt lại. “Chắc chắn rồi, chắc chắn rồi! Một tay giao tiền, một tay giao hàng, đạo lý này ta hiểu, ngươi yên tâm. Cứ mang người đi, một khi bước ra khỏi cánh cửa này, sống chết của nó không liên quan gì đến ta nữa!”
Có lẽ đã quá tuyệt vọng về người cha này, Ngô Ngọc Kiều đứng sau lưng Giang Thành và Bàn Tử, chỉ lạnh lùng nhìn gã, gương mặt băng giá chỉ còn lại sự chán ghét.
Ngô Ngọc Kiều không muốn ở lại nơi này thêm một khắc nào. Cô quay người, vơ vội mấy bộ quần áo nhét vào một cái túi vải rồi đeo lên lưng, sau đó đi sang một căn nhà tranh khác, lát sau dìu một người phụ nữ lớn tuổi bước ra.
Bà trông già hơn tuổi thật rất nhiều, tay chân chai sần, mặt đầy nếp nhăn, đôi mắt trống rỗng vô hồn.
Nhưng ngay khi Ngô Ngọc Kiều dìu mẹ định rời đi, một bàn tay to lớn đột nhiên chặn đường. Giang Thành nhìn gã đàn ông cản lối, trong mắt ánh lên một tia sát khí: “Còn chuyện gì?”
Truyện "Ác Mộng Kinh Tập Chương 1411: Phúc Khí" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này