Chương 930: Bỉnh Chúc Nhân
Nhưng rồi, một tiếng cười trầm khàn vang lên khiến đồng tử của Lạc Hà đột ngột co rút lại.
Tiếng cười đầy vẻ giễu cợt, phát ra từ một lão nhân khác mặc áo choàng xám có mũ trùm. Bàn tay giấu dưới tay áo của lão đang cầm một cây nến, ngọn nến trắng leo lét cháy, tỏa ra ánh sáng màu xanh lục.
Ánh nến nhỏ như hạt đậu, ngọn lửa bị ép sát xuống như có gió thổi qua, nhưng vẫn ngoan cường không tắt. Lão đi đến đâu, không gian xung quanh biến đổi đến đó.
Chính xác hơn, lấy cây nến làm trung tâm, một vùng tối bao trùm phạm vi khoảng ba bốn mét xung quanh. Không gian nơi đây trở nên vặn vẹo, thậm chí có cảm giác sền sệt quái dị. Thỉnh thoảng, những tiếng gào thét rợn người lại vọng ra từ bóng tối, tựa như đang giam cầm một con hung thú từ thế giới khác.
Nếu lúc nhìn thấy Chính Án, trong lòng mọi người vẫn còn le lói một tia hy vọng, thì sự xuất hiện của lão nhân cầm nến đã hoàn toàn dập tắt nó.
Truyện "Ác Mộng Kinh Tập Chương 930: Bỉnh Chúc Nhân" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này