Chương 1
Ma giới đại bại, ta bị người của tiên môn bắt giữ.
Đám người đó đang bàn bạc xem nên xử trí ta thế nào, còn ta thì đã chuẩn bị tự bạo nội đan, kéo tất cả những kẻ có mặt xuống hoàng tuyền cùng mình.
Đúng lúc ấy, một bàn tay đặt lên vai ta.
Linh lực ôn hòa nhẹ nhàng áp chế nội đan đang rục rịch bùng nổ trong cơ thể.
Ta ngẩng đầu nhìn lên.
Người thanh niên trước mặt mang dáng vẻ tiên phong đạo cốt, dung mạo lạnh lùng như băng tuyết. Giữa mi tâm điểm một nốt chu sa đỏ thắm, tựa ngọn lửa duy nhất cháy lên giữa màn sương giá lạnh.
Bàn tay ấy rời khỏi vai ta.
Ngay sau đó, người ấy quỳ xuống trước chưởng môn, cung kính hành lễ.
“Không dám giấu chưởng môn, yêu nữ này chính là muội muội thất lạc nhiều năm trước của đệ tử.”
“Đệ tử đã tìm nàng suốt mấy chục năm, không ngờ lại gặp lại nhau trong hoàn cảnh như thế này.”
“Muội muội của đệ tử bản tính vốn không xấu, chỉ vì từ nhỏ lớn lên cùng ma vật nên tâm trí bị mê hoặc. Kính xin chưởng môn rộng lòng tha thứ, cho nàng một cơ hội. Đệ tử nhất định sẽ dạy dỗ nàng thật tốt, khiến nàng bỏ ác theo thiện.”
Lời vừa dứt, cả đại điện đều kinh ngạc.
Tiếng xôn xao vang lên khắp nơi.
Ta cũng mở to mắt, nhìn gương mặt ngày càng quen thuộc ấy.
Năm ta năm tuổi, khi vẫn còn là một phàm nhân bình thường, ta quả thực có một người ca ca hơn mình ba tuổi.
Phụ thân chết nơi sa trường.
Mẫu thân vì bảo vệ chúng ta mà bỏ mạng.
Hai huynh muội nương tựa vào nhau sống sót giữa loạn thế, cuối cùng lại thất lạc.
Không lâu sau khi chia xa, ta được người của Ma tộc nhặt về.
Ban đầu, bọn họ định mang ta đi thử thuốc, biến ta thành dược nhân.
Nhưng dục vọng sinh tồn của ta quá mãnh liệt.
Ta cực kỳ biết nhìn sắc mặt người khác, ngày ngày chạy trước chạy sau dọn dẹp nhà cửa, sắc thuốc nhóm lửa cho tên ma tu kia.
Hắn bị ta dỗ đến cười ha hả.
Xoa đầu ta rồi nói rằng hắn đang thiếu một đồ đệ, hỏi ta có muốn đi theo hắn không.
Chỉ cần được sống...
Đương nhiên ta đồng ý.
Cứ như vậy, ta bước lên con đường ma đạo.
Mấy chục năm trôi qua.
Ma giới cá lớn nuốt cá bé, mạnh được yếu thua.
Ta sống trong chém giết triền miên, khắp người đầy thương tích, rèn thành một thân gân cốt cứng như thép, tính tình hung tàn độc ác.
Đến hôm nay bị bắt, ta mới gặp lại huynh ấy.
Một người là ma.
Một người là tiên.
Nói không oán hận là chuyện không thể.
Huynh ấy từng nói sẽ bảo vệ ta cả đời.
Những ngày đầu ở Ma giới, bị đánh đập đến đau đớn không chịu nổi, ta đã vô số lần mong ca ca xuất hiện cứu mình.
Nhưng huynh ấy không đến.
Bây giờ thì sao?
Huynh ấy là Khải Dương Tiên Quân Tạ Thanh Nghiêu, thiên tài nổi danh từ thuở thiếu niên, đứng đầu tiên giới.
Còn ta?
Chỉ là một tù nhân mà thôi.
Ngay khi huynh ấy vừa dứt lời, ta lập tức phun một ngụm nước bọt lên mặt huynh ấy, miệng lưỡi thô tục:
“Theo thiện cái tổ tông nhà ngươi! Bà đây giết sạch các ngươi rồi đem cho chó ăn!”
Xung quanh lập tức vang lên tiếng kinh hô.
Có người chỉ thẳng vào mặt ta mắng:
“Yêu nữ này ngoan cố không chịu sửa đổi! Theo ta thấy nên sớm tru diệt, tránh để lại hậu họa!”
Tạ Thanh Nghiêu bình thản lau đi nước bọt trên mặt.
Huynh ấy nhẹ nhàng nâng mặt ta lên, rồi ôm chặt thân thể đang bị trói gô của ta vào lòng.
“Đừng sợ.”
“Ca ca ở đây.”
Lồng ngực huynh ấy rất ấm.
Thoang thoảng hương trà thanh nhã.
Ta ngẩn người trong giây lát.
Sau đó hung hăng cắn mạnh vào vai huynh ấy.
Máu nhanh chóng thấm đỏ vạt áo trắng.
Có người muốn lao tới tách chúng ta ra, sốt ruột khuyên nhủ:
“Khải Dương Tiên Quân! Nàng ta đã không còn là muội muội của ngài nữa rồi!”
“Nàng ta là yêu ma! Lục thân không nhận, ngay cả ngài cũng có thể giết!”
Tạ Thanh Nghiêu như chẳng cảm nhận được đau đớn.
Huynh ấy khẽ thở dài:
“Năm đó là ta không bảo vệ được muội.”
“Sau này sẽ không như thế nữa.”
“Chúng ta sẽ không bao giờ phải xa nhau nữa.”