Ai Nói Nàng Là Yêu Ma

Chương 5

Chương 5
Tạ Thanh Nghiêu rất tức giận.
Hắn dạy dỗ ta ngay trước mặt Bạch Huyền và Từ Hựu Chân.
“Sao muội có thể tùy tiện cắn người như vậy? Làm thế là không đúng, lại còn rất bẩn nữa.”
Hắn nghiêm mặt, nói vô cùng nghiêm túc.
Từ Hựu Chân ngơ ngác:
“Khoan đã... có gì không đúng ở đây sao?”
Bạch Huyền ôm bụng cười ngặt nghẽo bên cạnh.
Cười đến mức nước mắt cũng chảy ra.
Ta khiêu khích nhướng mày với hắn.
Không cần nhìn cũng biết bộ dạng hiện giờ của ta đáng ghét đến mức nào.
Đúng là bùn nhão không thể trát lên tường.
“Ta vốn là như thế đấy. Không chịu nổi thì giết ta đi.”
“Nếu không, sớm muộn gì cũng có ngày ta giết ngươi.”
So với việc bị bọn họ sỉ nhục như thế này, chi bằng chết đi cho xong.
Tạ Thanh Nghiêu cau mày, trầm mặc rất lâu.
Hắn vốn không giỏi ăn nói, chỉ khẽ nói:
“Muội bình tĩnh một chút.”
Ta lập tức mắng lại:
“Bình tĩnh cái đầu ngươi!”
“Đồ hèn nhát! Nếu ngươi không giết ta, con cháu ngươi sau này tuyệt tự hết đi!”
Sắc mặt hắn trở nên khó coi.
“Không được nói tục.”
“Đồ chó săn của tiên môn! Đợi đến ngày ma tộc vùng lên, bà đây nhất định sẽ nhét pháo vào người ngươi, đốt cho nổ tung thành pháo hoa để thiên hạ cùng ăn mừng!”
Bạch Huyền và Từ Hựu Chân đang xem kịch bên cạnh đều trợn tròn mắt, hít sâu một hơi lạnh.
Tạ Thanh Nghiêu không nói một lời.
Chỉ lặng lẽ đi tới góc phòng, tìm ra chiếc thước giới đã phủ đầy bụi.
Ta khó hiểu nhìn hắn bước tới trước mặt mình.
Chát!
Thước giới hung hăng đánh xuống lòng bàn tay ta.
Tay lập tức tê dại, nóng rát đau đớn.
Sắc mặt Tạ Thanh Nghiêu âm trầm.
“Nếu ta không sửa được cái tật nói tục của muội...”
“Thì ta không xứng làm ca ca của muội.”
...
Mấy chục năm qua, ta sống bằng những lời chửi rủa.
Ở Ma giới, cãi nhau chưa từng thua ai.
Từ trước ra sau, từ trên xuống dưới, thậm chí tổ tông mười tám đời của đám yêu ma đều từng bị ta hỏi thăm.
Muốn sửa?
Không thể nào sửa được.
Mỗi lần ta buông một câu tục tĩu.
Thước giới của Tạ Thanh Nghiêu lập tức không chút lưu tình giáng xuống.
Nói tục thì bị đánh.
Bị đánh lại tức quá mà tiếp tục nói tục.
Hắn càng đánh, ta càng chửi.
Cứ thế lặp đi lặp lại.
Lòng tự tôn và thể diện của ta bị hắn nghiền nát thành từng mảnh.
Nhưng ta vẫn không chịu cúi đầu.
Tạ Thanh Nghiêu tức đến mặt mày đen sì.
“Biết sai chưa?”
Cuối cùng, không chịu nổi nỗi nhục còn khó chịu hơn cả cái chết ấy.
Ta bật khóc ngay trước mặt hắn.
“Biết sai cái chân bà ngươi!”
Ta khóc quá thảm.
Tạ Thanh Nghiêu ngẩn người.
Lần đầu tiên khi nghe ta nói tục, hắn không đánh xuống.
“Ngươi chỉ biết đánh ta!”
“Bây giờ ngươi là thủ lĩnh tiên môn, là Khải Dương Tiên Quân cao cao tại thượng.”
“Còn ta chỉ là một tù nhân.”
“Ngươi lợi hại như vậy, đương nhiên muốn bắt nạt ta thế nào cũng được!”
Chiếc thước rơi xuống đất.
Tạ Thanh Nghiêu hoảng hốt ôm lấy ta.
Mặc cho ta giãy giụa thế nào cũng không chịu buông tay.
“Ca ca không cố ý muốn đánh muội.”
Giọng nói của hắn đầy vẻ mệt mỏi và bất lực.
Hắn vừa bôi thuốc cho ta, vừa khẽ nói:
“Xin lỗi.”
“Ca ca không nên quá nóng vội.”
“Ta thật sự không biết phải làm thế nào nữa.”
“Nếu muội không thay đổi được...”
“Thì chỉ còn một con đường chết.”
Sắc mặt Tạ Thanh Nghiêu tái nhợt.
Đường đường là Khải Dương Tiên Quân.
Vậy mà cũng có thứ khiến hắn sợ hãi.
Ta hiểu rõ hơn bất kỳ ai.
Nếu ta không thể tẩy sạch ma khí.
Sớm muộn gì cũng sẽ có ngày Tạ Thanh Nghiêu không chống đỡ nổi áp lực.
Đến lúc ấy, toàn bộ Kim Vân Sơn sẽ ép hắn giết ta.
Tiên môn không dung thứ dị loại.
Cái chết.
Đó mới là kết cục mà một ma tu tội ác đầy mình nên có.
Ai cũng nghĩ như vậy.
Chỉ riêng hắn thì không.
Đúng là một kẻ điên.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất